Trong buổi họp toàn thể của tập đoàn, thông báo về việc chấm dứt hợp đồng với cô lễ tân mới – Tiểu Chi – còn chưa kịp công bố.
Ngay trước mặt toàn bộ ban lãnh đạo và nhân viên, bạn trai tôi – Tần Duệ – người đã gắn bó với tôi suốt sáu năm, đồng thời cũng là trợ lý thân cận nhất của tôi... bất ngờ t//át tôi một cái như trời giáng.
Không một lời báo trước. Không một dấu hiệu cảnh cáo.
Mọi người chưa kịp hoàn hồn, anh ta đã thản nhiên mở miệng:
“Em xử lý vấn đề quá cứng nhắc, chẳng hề nghĩ đến cảm xúc của Tiểu Chi. Cô ấy là con gái, dễ tổn thương. Anh không muốn em bị người khác đánh giá là lạnh lùng độc đoán nên... anh buộc phải dùng cách này để cảnh tỉnh em.”
Lý ra, tôi vừa là cấp trên, vừa là người bạn đời mà anh ta nên trân trọng nhất. Sáu năm qua, tôi đưa anh ta vào tập đoàn, tạo điều kiện cho anh ta học lên cao học, dốc lòng bồi dưỡng từng bước — nhưng vẫn không thể sửa được tính tự mãn và ngạo mạn trong anh ta.
Tôi đã từng nghĩ, người mình chọn, sẽ không bao giờ là kẻ vong ơn.
Nhưng hóa ra, tôi quá ngây thơ.
Càng nực cười hơn, là sau cú t//át đó, không một ai đứng về phía tôi.
Các trưởng bộ phận thậm chí còn rỉ tai nhau:
“Phải có bản lĩnh mới dám chỉ ra lỗi sai trong chính sách lãnh đạo như Tần Duệ chứ.”
“Loại người thẳng thắn, có thực lực như vậy nên được trọng dụng, giữ mỗi chức trợ lý thì lãng phí quá, hay là... cân nhắc thăng lên phó tổng để giữ chân?”
Tôi lặng người nhìn quanh bàn họp, nhìn những gương mặt đang hùa theo xu thế – xa lạ đến đáng sợ.
Từ khi nào mà tập đoàn của tôi lại trở thành nơi để một người như Tần Duệ “đứng ra chủ trì đại cục”?
Nếu đã như vậy... thì tất cả các người, biến hết cho tôi.
Ngay sau cú t//át ấy, cả phòng rơi vào một khoảng im phăng phắc. Có người thậm chí còn hít sâu một hơi lạnh.
Ánh mắt họ đầy hoang mang, nhưng rất nhanh đã trở nên lạnh lùng.
Họ lập tức cúi gằm mặt, giả vờ tập trung vào xấp tài liệu trước mặt, tay run rẩy lật từng trang.
Tôi sinh ra trong nhung lụa, được bảo bọc từ nhỏ đến lớn, nên phải mất vài giây mới hoàn toàn nhận thức được — mình vừa bị người yêu sáu năm trở mặt, t//át ngay giữa bàn họp.
Cái t//át không chỉ rát mặt, mà còn như xé toạc lớp vỏ niềm tin và tình nghĩa tôi từng giữ.
Miệng tôi mặn chát. Lưỡi tê dại. Vị m//áu tanh xộc lên từ vết rách môi. Tai ong ong, má bỏng rát như bị dội nước sôi.
Tôi đứng đó, một mình, giữa ánh nhìn của cả hội trường.
Còn anh ta – người từng nắm tay tôi hứa hẹn cả đời – thì đứng chắn trước mặt cô lễ tân mới, như một “người hùng nghĩa khí”.
Còn Tiểu Chi – nhân vật chính trong câu chuyện hôm nay – thì nép mình sau lưng anh ta, đôi mắt long lanh như con nai nhỏ bị thương, tỏ vẻ sợ hãi, đáng thương như thể chính cô ta mới là người bị hại.
Một vở kịch quá xuất sắc.
Chỉ tiếc, tôi không còn muốn làm khán giả nữa.
Nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy, sau gương mặt xinh đẹp, dịu dàng như hoa đào kia… lại ẩn giấu một tia đắc ý rất khó nhận ra.
Được người khác đứng ra bênh vực — lại là bạn trai tôi, người luôn giữ phong độ điềm đạm nơi công sở — hẳn khiến cô ta hãnh diện không ít.
Tiểu Chi khẽ nghiêng người dựa nhẹ vào cạnh Tần Duệ, giọng mềm mại, đôi mắt long lanh nhìn anh ta đầy ngụ ý:
“Anh Duệ, không sao đâu, em bị cho nghỉ thì đi tìm việc khác thôi, không cần vì em mà làm vậy đâu.”
“Chị Sở Ngọc là tổng giám đốc, cũng lớn tuổi rồi, nên giữ thể diện trước mặt người ngoài một chút.”
Từng câu từng chữ đều mềm mỏng, ngọt ngào, nhưng ẩn sau đó là dao găm bọc đường.
Tần Duệ ngồi nghiêm chỉnh tại vị trí trợ lý tổng giám đốc, dáng vẻ điềm tĩnh như thường lệ, nhưng gương mặt anh ta phủ một tầng mây xám, không hề có lấy một tia áy náy.
Câu nói kế tiếp, lại như t//át thẳng vào mặt tôi lần nữa — lần này bằng lời nói:
“Không sao cả, Tiểu Chi. Người làm sai thì phải nhận lấy hậu quả.”
“Ai dám ức hiếp em, cho dù là tổng giám đốc hay chủ tịch, anh cũng không ngại đối đầu.”
Nói xong, ánh mắt anh ta lạnh lẽo liếc sang tôi — nơi khoé môi tôi vẫn còn vết m//áu chưa kịp lau đi, giọng điệu không chút dao động:
“Sở Ngọc, anh làm vậy là vì tốt cho em. Em là tổng giám đốc, nhưng lại chưa thông qua phòng nhân sự đã tự ý sa thải nhân viên. Em nghĩ làm vậy là đúng sao?”
“Nếu hôm nay không có anh đứng ra, em có nghĩ mình còn ngồi yên được trên chiếc ghế này không?”
Cơn giận dâng đến đỉnh điểm, mắt tôi tối sầm lại, khí huyết nghẹn trong lồng ngực, suýt chút nữa không kìm được.