Bà ta đứng bật dậy, vẻ mặt nghiêm túc hơn, nhưng trong giọng nói vẫn lộ rõ vẻ khó chịu:
“Chủ tịch Sở, chuyện này cùng lắm cũng chỉ là mâu thuẫn giữa vợ chồng, đâu cần làm ầm lên đến thế. Nếu có thể giải quyết nhẹ nhàng thì tốt hơn.”
“Trợ lý Tần là người có năng lực, thay vì cứ giữ khư khư quyền điều hành, sao cô không giao lại cho cậu ấy, còn mình thì về nhà nghỉ ngơi, sống bằng cổ phần, như vậy chẳng phải nhẹ đầu hơn sao?”
Vừa nghe thấy thế, lão Trần lập tức gật gù hưởng ứng, giọng đầy “thiện chí”:
“Đúng đấy! Cậu Tần đóng góp bao nhiêu năm cho tập đoàn, ai cũng thấy. Để cậu ấy mãi ngồi ghế trợ lý thì đúng là lãng phí nhân tài.”
Tôi lặng người vài giây, giận dữ trong lòng cuộn trào, nhưng gương mặt vẫn giữ bình tĩnh tuyệt đối.
Bắt đầu từ lúc đó, trong đầu tôi đã âm thầm suy tính.
Hai người này, cùng vào công ty sau buổi phỏng vấn ba năm trước. Mới được tôi cất nhắc lên vị trí quản lý chưa lâu.
Vậy mà hôm nay lại công khai đứng về phía Tần Duệ, hùa nhau đẩy tôi ra khỏi chiếc ghế chủ tịch mà tôi vắt m//áu xây dựng suốt mười mấy năm?
Ba tháng tôi tạm vắng mặt để lo việc gia đình, hóa ra là đủ thời gian để anh ta âm thầm giăng lưới, kéo bè kéo cánh.
Không cần nhiều lời.
Những kẻ như vậy, một danh sách là đủ.
Tôi khoát tay ra hiệu cho họ lui ra, thái độ điềm nhiên đến mức khiến họ ngần ngại, nhưng cũng không dám nói thêm.
Ngay khi cánh cửa văn phòng khép lại, tôi mở laptop, bắt đầu gõ từng cái tên vào danh sách nhân sự cần điều chỉnh.
Tần Duệ.
Tiểu Chi – nhân viên lễ tân.
Cùng toàn bộ quản lý cấp trung hôm nay có hành vi vi phạm nội quy, đứng về phía Tần Duệ.
Tôi nhập xong, chỉ còn một bước là gửi danh sách xuống phòng nhân sự.
Nhưng chưa kịp bấm nút, điện thoại bàn reo lên.
Đầu dây bên kia là trợ lý thư ký thông báo:
“Nửa tiếng nữa, khách hàng chiến lược từ phía đối tác nước ngoài sẽ đến tham quan trụ sở chính.”
Tôi nhìn đồng hồ — đã quá trưa. Cả sáng chưa ăn gì, bụng đói cồn cào, dạ dày như dính sát vào lưng.
Theo lịch, bữa trưa của tôi đã được đặt từ sáng sớm, kèm cà phê pha đặc biệt. Đáng lý, giờ này phải được mang đến đúng giờ như thường lệ.
Nhưng bàn vẫn trống trơn.
Không thấy đồ ăn. Cũng không thấy người.
Tôi nhíu mày, liền gọi cho Tần Duệ — người từng là người yêu, hiện vẫn là trợ lý hành chính của tôi.
Cuộc gọi vừa kết nối, tôi nói ngắn gọn:
“Đến giờ ăn trưa rồi. Bữa của tôi đâu? Mau mang lên—”
Chưa dứt câu, điện thoại đã bị cúp ngang.
Ngay sau đó, một tin nhắn đến:
“Tôi t//át em, là vì muốn tốt cho em. Vậy mà em lại không chịu nghe lời khuyên của Giám đốc Trương, cũng chẳng đồng ý để tôi thăng chức làm phó tổng.”
“Em tưởng tôi theo em bao năm chỉ để làm trợ lý suốt đời à?”
“Nếu em không xin lỗi tôi và đưa ra bồi thường hợp lý, tôi tuyệt đối sẽ không tha thứ. Còn mơ mà được ăn bữa trưa tôi chuẩn bị á? Nằm mơ đi.”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, môi khẽ cong lên — nhưng không phải cười, mà là một nụ cười lạnh đến tê sống lưng.
Tôi thật sự không hiểu nổi, trong đầu người đàn ông này chứa thứ gì.
Một trợ lý, ngay cả công việc cơ bản nhất còn không hoàn thành, mà còn dám uy hiếp cấp trên, nói chuyện bằng thái độ như đang ban phát lòng tốt?
Anh ta nghĩ mình là ai?
Một anh hùng bàn giấy? Hay là vai chính trong bộ phim truyền hình rẻ tiền nào đó?
Không. Từ bây giờ, tôi sẽ viết lại kịch bản.
Khi tôi nhận anh ta vào làm việc, mọi điều kiện đã nói rất rõ ràng:
Anh ta phải hỗ trợ tôi trong công việc lẫn sinh hoạt thường ngày — từ chuẩn bị bữa sáng, bữa trưa, đến sắp xếp lịch trình từng giờ từng phút.
Thậm chí, có lúc còn phải đi sửa xe, làm vài việc lặt vặt, những chuyện không tên mà một trợ lý phải chủ động gánh vác.
Lúc đó, Tần Duệ rất tự tin, cũng rất nhiệt tình.
Làn da ngăm ngăm rám nắng càng khiến nụ cười của anh ta thêm rạng rỡ.
Đôi mắt màu hổ phách lấp lánh, nhìn tôi đầy hứng khởi như thể đang bước vào một chặng đường mới với trọn vẹn khát khao.
“Chị ơi, chị cứ yên tâm! Có em ở đây, mỗi bữa ăn chị đều được chăm lo chu đáo. Cảm ơn chị đã cho em cơ hội này. Chuyện gì em cũng sẵn sàng học. Em siêng lắm, chị tin em nha!”
Tôi còn nhớ rõ khoảnh khắc đầu tiên gặp anh ta — là vào sáu năm trước, tại một buổi tuyển dụng sinh viên của trường đại học.
Sau nhiều ngày chạy việc liên tục dưới nắng như thiêu đốt, tôi đột ngột ngất xỉu vì tim ngừng đập.
Ngay khoảnh khắc sinh – tử giao nhau đó, chính Tần Duệ đã đi ngang, kịp thời thực hiện hồi sức tim phổi và hô hấp nhân tạo.