Tần Duệ không thể tin nổi, ôm mặt, đôi mắt đỏ hoe lao đến chất vấn tôi:
“Anh chẳng phải chỉ muốn một chức phó tổng thôi sao? Sao em lại phải nặng lời với anh như vậy?”
“Những người này cũng chỉ cảm thấy anh làm trợ lý là uổng phí, nên mới giúp đỡ anh. Cách em làm hôm nay, có khác gì sự nóng nảy ngày trước đâu.”
“Anh thật sự quá thất vọng về em rồi.”
Tiểu Chi đặt ly cà phê xuống, nhìn tôi đầy oán hận:
“Chị Sở, chị thật quá độc ác, Tần Duệ là ân nhân cứu mạng của chị đó!”
Tần Duệ với dáng vẻ đáng thương nhìn tôi, không nói gì, vẫn như trước đây, chờ tôi mở lời xin lỗi và làm hoà.
Nhìn thấy bộ mặt giả tạo đó, tôi càng chán ghét, một cái tát không đủ, tôi tát liên tiếp thêm mấy cái nữa.
Giám đốc Trần thấy vậy liền vội vàng chạy tới kéo tôi lại, vừa ngăn cản vừa khó hiểu khuyên tôi:
“Ây da, Chủ tịch Sở à, trợ lý Tần từng cứu mạng chị mà, sao chị lại đối xử với anh ấy như vậy được chứ?”
Tôi giơ tay lên, vốn định tát cho một cái.
Nhưng nhìn khuôn mặt sáng bóng của lão Trần khiến tôi thấy ghê tởm, đánh ông ta còn sợ bẩn tay mình.
Tôi bực bội vẫy tay, ra hiệu cho bảo vệ vào, lôi ông ta ra khỏi công ty.
Chị Trương thấy đồng minh mình là lão Trần bị đuổi ra như chó, sắc mặt lập tức thay đổi.
Nhưng bà ta vẫn đứng yên tại chỗ, có lẽ vẫn nghĩ Tần Duệ còn chiếm vị trí nào đó trong lòng tôi.
Bà ta đẩy đẩy Tần Duệ, khuyên nhủ:
“Đi dỗ đi, trong nhà cãi nhau thôi mà, vợ chồng đầu giường cãi, cuối giường hoà ấy mà.”
Tôi chẳng muốn phí lời, trực tiếp rút hồ sơ sa thải do luật sư chuẩn bị, ném thẳng vào mặt bà ta:
“Tranh thủ lúc tôi còn chưa kiện cô, biến ngay cho khuất mắt.”
Lúc này, công ty bảo an mới đã bắt đầu dọn dẹp văn phòng, đưa ra ngoài tất cả những người có tên trong lệnh sa thải của tôi, bao gồm cả ba Tần Duệ và họ hàng nhà họ Tần.
Tôi cầm lấy một bản tài liệu khác – đơn kiện – ném thẳng vào người Tần Duệ:
“Có phải ân nhân cứu mạng hay không, trong lòng anh tự biết rõ. Nếu còn biết điều, hãy đem toàn bộ tài sản anh đã moi được từ tôi bằng cái danh ‘ân nhân’ ấy, trả lại hết.”
“Anh đúng là diễn đạt đấy! Một kẻ ghê tởm như anh, trên đời này hiếm có. Sau khi rời khỏi công ty tôi, cả ngành này, anh đừng mơ tìm được việc.”
Nghe tôi nói vậy, sắc mặt Tần Duệ lập tức tái nhợt.
Thế nhưng anh ta vẫn cố gắng níu kéo, lập tức đẩy Tiểu Chi đang đỡ lấy mình ra, vội vàng phân trần:
“Sao có thể như vậy được chứ? Sở Ngọc, bao năm tình cảm giữa chúng ta, làm sao anh có thể lừa dối em được?”
“Là ai cố tình chia rẽ bọn mình chứ, chính anh là người đã cứu em hôm đó mà! Nếu không phải anh, sao khi em tỉnh lại lại thấy anh đầu tiên?”
Anh ta hoảng loạn muốn bước tới nắm tay tôi, nhưng bị nhân viên bảo vệ đứng bên cạnh tôi đẩy ra.
Tôi chỉ biết bật cười, đúng là lần đầu tiên tôi thấy một kẻ nhập tâm vào vai diễn như vậy.
Thấy tôi chẳng hề lay động, anh ta lập tức quỳ sụp xuống dưới chân tôi, khóc lóc van xin:
“Anh sai rồi bảo bối, có phải vì anh thân thiết với cô gái kia quá nên em ghen không? Anh sẽ không thế nữa đâu, chúng ta kết hôn đi!”
“Không cần thăng chức cũng được, sau khi cưới, em mua cho anh một chiếc xe là được. Anh vẫn sẽ chăm sóc em như trước đây.”
Tôi không nhịn nổi nữa, liền nhấc chân lên đá cho hắn một cú thật mạnh:
“Anh còn mặt mũi mà nói ra những lời như vậy à?!”