01
Khi chúng ta đến nơi, Thẩm Ngọc đang quỳ dưới đất.
Trong tay hắn là đôi canh thiếp đôi bên phụ mẫu từng trao đổi thuở nhỏ.
“Điệt nhi cùng A Uyển muội muội thanh mai trúc mã, đã sớm có tình cảm sâu đậm.”
Hắn ngừng lại một thoáng, rồi nói tiếp: “A Thiền tuy có hôn ước cùng ta, nhưng thật sự khó có thể đảm đương vị trí Thế tử phi.”
Lời Thẩm Ngọc không sai, ta là thiên kim chân chính của Tướng phủ vừa mới được tìm về, từ nhỏ lớn lên nơi rừng núi hoang vu, quả thật không có được dáng vẻ khuê tú đoan trang như giả tiểu thư Kỷ Vãn Uyển.
Sau bình phong, khóe môi Kỷ Vãn Uyển khẽ nhếch, vẻ đắc ý trong mắt không hề che giấu, như thể đang nói: Xem đi, dù ngươi là con gái ruột, thì có gì để tranh với ta!
Ta mím môi không nói, giữa ta và Thẩm Ngọc, nói có bao nhiêu tình cảm sâu nặng, thật sự chẳng đáng nhắc tới.
Chỉ là từ sau khi trở về, nghe nói hắn là vị hôn phu của ta, ta học không ít nữ công nữ hạnh để tặng hắn.
Hắn cũng chưa từng từ chối.
Phụ mẫu đưa mắt nhìn nhau, rồi ăn ý đỡ Thẩm Ngọc dậy.
“Lời hiền điệt có lý, có điều A Thiền cũng là nữ nhi của Thượng thư phủ.” Phụ thân khẽ thở dài.
Mẫu thân phụ họa: “Đúng vậy, hơn nữa nó lại vì rơi xuống nước mà cùng ngươi có da thịt chi thân, nếu bị từ hôn, thì còn ra thể thống gì nữa?”
Kỷ Vãn Uyển vừa nghe thế liền nóng nảy, nàng vội vươn tay đẩy mạnh.
Ta không kịp cản, tấm bình phong trước mặt lập tức đổ sầm xuống đất.
Chỉ trong chớp mắt, ba cặp mắt đồng loạt nhìn sang.
Sắc mặt phụ thân lập tức sầm xuống.
Ông đập mạnh tay lên bàn, quát lớn: “Vô lễ! Khuê nữ lại lén nghe lời nói của ngoại nam, thật không biết liêm sỉ là gì!”
Ông xưa nay nghiêm khắc nhất là những quy củ trong nhà.
Ta lập tức quỳ xuống, “Phụ thân thứ tội.”
Cho dù là Kỷ Vãn Uyển sai người trói tay ta, ép ta ngồi tại đây, ta cũng không thể biện bạch điều gì.
Với vị gia trưởng phong kiến độc đoán như ông, lời phân trần chỉ là thêm dầu vào lửa.
Mẫu thân nhấp một ngụm trà, chậm rãi nói: “Thôi được rồi, đứng lên đi. Tiểu Thiền không hiểu chuyện, sau này đừng cùng A Uyển làm những việc hồ đồ như thế nữa. Những quy củ bà vú dạy, con phải học cho kỹ vào.”
“Nữ nhi đã biết lỗi.” Ta đứng dậy, lui về một bên, lại bất ngờ chạm phải ánh mắt khinh thường của Thẩm Ngọc.
Kỷ Vãn Uyển chu môi, chạy đến bên mẫu thân làm nũng: “Cha mẹ, nữ nhi không muốn Thẩm ca ca cưới người khác.”
Mẫu thân khẽ gõ lên trán nàng, giọng yêu chiều: “Con bé này, thật chẳng biết xấu hổ.”
Giọng nói vừa cưng nựng vừa dung túng.
Từ ngày ta được đưa về phủ, cha mẹ từng bỏ ta lại một mình trên bàn cơm, chạy theo dỗ dành Kỷ Vãn Uyển đang giận dỗi bỏ đi.
Khi ấy ta đã hiểu, dù cùng mang chung huyết thống, thì đã sao?
Lòng người vốn thiên lệch.
Bọn họ thiên vị Kỷ Vãn Uyển một cách vô điều kiện.
Thẩm Ngọc vẫn quỳ gối, vẻ mặt thâm tình: “Ta nguyện ý đồng thời cưới cả A Uyển và Kỷ Thiền, điều kiện duy nhất là A Uyển làm chính thê.”
Ta nhìn thấy ánh mắt vừa lòng của phụ mẫu, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi xót xa thay cho Kỷ Thiền đã sớm chế/t kia.
Có những phụ mẫu như thế, nàng vì cớ gì mà vẫn mãi khắc ghi?
Đúng vậy, ta không phải là Kỷ Thiền thật sự.
Năm năm trước, ta đã xuyên không đến đây.
Và không lâu trước, người thân của ta… cũng đã cùng nhau xuyên tới.
Giờ đây, đương triều Thái tử là ca ca ta, người giữ Phượng ấn là mẫu thân ta, còn người ngồi trên long ỷ trong cung kia… chính là phụ hoàng ta.
02
Ta biết được tin này là vào ngày hôm qua.
Hiện đã là ngày thứ ba kể từ khi ta rơi xuống nước, vừa mới có thể xuống giường, điều đầu tiên ta nghĩ đến chính là muốn đi giải thích với phụ mẫu.
Ta không cố ý rơi xuống nước.
Càng không phải vì muốn gây sự chú ý.
Việc làm mất thể diện Thượng thư phủ, ta rất áy náy, chỉ muốn nói một tiếng xin lỗi.
Nhưng khi vừa đến cửa, ta nghe thấy lời phụ thân vọng ra từ bên trong:
“Đem hết những kẻ hầu từng thấy A Uyển ra tay đẩy người, tất thảy đem bán đi, tránh để miệng đời đàm tiếu.”
Mẫu thân lập tức sai người đi làm.
Sau đó bà còn thở dài: “A Uyển vẫn là đứa trẻ, sau này ở những trường hợp như vậy, không thể vô lễ như thế nữa.”
A huynh mới trở về phủ – Thẩm Vãn Đình – thì hờ hững nói: “Trẻ con thì sao? Muội ấy thích làm trẻ con, thì cứ để chúng ta cưng chiều là được.”
“Còn con nhãi từ hoang dã kia, chẳng phải bây giờ vẫn sống tốt đấy thôi?”
Bọn họ không chút áy náy.
Ta trở về phủ nửa năm nay, để sống cho tốt, ta tận tâm tận lực tìm hiểu từng người một trong phủ.
Nghe nói phụ thân thích trà, ta lặn lội khắp chợ tìm được tuyết sơn long tĩnh.
Biết mẫu thân hay đau đầu về đêm, ta tự học xoa bóp, mỗi buổi chiều đều xoa bóp cho bà.
Ngay cả thư các của A huynh, ta cũng lau dọn sạch sẽ mỗi ngày.
Ta vẫn tưởng rằng, ít nhiều gì cũng sẽ có một chút tình cảm.
Thế nhưng giờ đây, cuộc đối thoại của họ đã hoàn toàn xé nát ảo tưởng cuối cùng trong lòng ta.
Đứng trong gió lạnh, thân thể ta run lên từng hồi.