04
Kỷ Vãn Đình vừa đi, Kỷ Vãn Uyển liền bước vào.
Nàng cao ngạo truyền đạt quyết định của phụ mẫu.
Từ nay, ta không còn tư cách cùng nàng xuất giá nữa.
Chỉ chờ khi nàng có thai, ta mới được nâng làm thiếp thất đưa vào cửa.
Thứ nhất là để tránh ta phá hoại tình cảm của đôi tân nhân, thứ hai là để nàng giữ được ân sủng trong thời kỳ mang thai.
Dù gì, nam nhân nào lại không có tam thê tứ thiếp?
Kỷ Vãn Uyển cúi người, móng tay sơn màu đậu khấu lướt qua gò má ta: “Ngươi – con nha đầu thô kệch từ quê mùa – dựa vào đâu mà tranh với ta?”
“Lần này chỉ là cảnh cáo, sau này nếu ngươi làm thiếp thật, thì sẽ không đơn giản như vậy đâu.”
Mười lăm ngày sau, Kỷ Vãn Uyển khoác xiêm y hoa lệ xuất giá.
Ta đóng cửa không ra.
Mẫu thân mắng ta vô tâm vô tính, ngay cả tiễn muội muội cũng không thèm đến.
Phụ thân phạt ta chép Đạo Đức Kinh, mỗi ngày ba quyển.
Cho đến khi nào ta thực lòng hối lỗi mới thôi.
Kỷ Vãn Đình nói, loại người như ta, lương tâm sớm đã bị chó ăn rồi.
Ta vờ như không nghe thấy.
Trước kia, những lời này còn có thể khiến ta tổn thương.
Nhưng nay, ta đã có cha mẹ và ca ca thật sự.
Bọn họ thì tính là gì?
Ba ngày sau, Tống Vãn Uyển hồi môn.
Gò má nàng hây hây đỏ, môi son mềm mại.
Xem ra tân hôn cùng Thẩm Ngọc vô cùng ân ái.
Ta ngồi nơi góc bàn, nhìn Tống Vãn Uyển vì hai lời khen của mẫu thân mà đỏ mặt e thẹn.
Kỷ Vãn Đình làm bộ làm tịch giơ nắm đấm, nửa đùa nửa đe dọa: “Sau này dám ức hiếp A Uyển, ngươi liệu hồn đấy.”
Thẩm Ngọc vội vàng ra dáng đầu hàng: “Cả đời này ta nhất định không phụ A Uyển.”
Phụ thân vuốt râu, cười vang không dứt.
Ừ, quả là một gia đình ấm êm hạnh phúc.
Chỉ tiếc… ta quá dư thừa.
Không sao cả, còn mười hai ngày nữa thôi, ta sẽ được gặp lại cha mẹ và ca ca rồi.
Ta âm thầm cổ vũ bản thân.
Chỉ là, mỗi ngày đếm chờ như một thế kỷ trôi qua.
Cuối cùng, ngày Trừ tịch cũng đã đến.
05
Đêm trước hôm ấy, ta quá kích động mà không thể chợp mắt.
Khi Thái Cúc đến giúp ta chải đầu, hai quầng thâm dưới mắt ta rõ ràng hiện lên.
Hôm nay, ta chọn một bộ y phục màu tím nhạt.
Đây là màu sắc ta yêu thích nhất. Trước kia trong tủ đồ của ta, áo thun màu tím cũng phải đến hơn mười mấy cái.
Ta nhìn vào gương đồng, mỉm cười nhẹ.
Trên xe ngựa, mẫu thân nghiêm mặt dặn dò ta phải giữ gìn lễ nghi, đừng để mất mặt Kỷ gia.
Tâm tình đang tốt, nên bà nói gì ta cũng đáp lời rất nhanh.
Ánh mắt phụ thân gần như chưa từng dừng lại trên người ta.
Nếu không phải có quy định phải mang theo con cháu trong nhà, ông tuyệt đối sẽ không dẫn ta đi.
Chặng đường chưa đến một khắc đồng hồ, ta cố gắng kiềm nén cơn xúc động muốn vén rèm xe nhìn ra ngoài.
Mãi đến khi xuống xe ngựa.
Trước mắt là bức tường thành đỏ rực, vuông vức vững chãi.
Đôi chân ta như có linh tính, cứ thế bước về phía trước — đã năm năm rồi ta chưa gặp họ.
Phụ thân bây giờ trông thế nào?
Mẫu thân thì sao?
Bà có vì mất tích của ta mà bạc cả mái đầu?
Còn ca ca… tên lửa tầm xa mà huynh từng nghiên cứu, liệu đã được phóng thành công?
“Kỷ Thiền!” – một tiếng quát của mẫu thân khiến ta bừng tỉnh.
Ánh mắt nghiêm khắc của phụ thân lia tới, ta rụt rè lùi lại, ngoan ngoãn đi theo sau ông.
Dọc đường không ai nói một lời.
Đến yến tiệc, các phu nhân danh môn đều đang trò chuyện bên bàn trà.
Ngay cả mẫu thân cũng bị một vị phu nhân quen biết kéo đi.
Thừa dịp ấy, ta lén lút chuồn vào hậu hoa viên.
Đi được mấy vòng, trong tầm mắt đột nhiên xuất hiện một bóng áo vàng tươi.
Tim ta run lên — ở triều đại này, y phục sắc vàng, chỉ có thể là người hoàng thất.
Ta bước nhanh hơn, tay cũng bắt đầu run lên vì xúc động…
Ta vừa vươn tay chạm đến tay áo người phía trước, đột nhiên bị người ấn ngã xuống đất.
“Thỉnh bệ hạ thứ tội!”
Thanh âm trong trẻo của Kỷ Vãn Uyển vang lên từ phía sau, nàng khẽ liếc mắt ra hiệu, lập tức mấy đôi tay giữ chặt miệng ta, ép ta không thể ngẩng đầu nổi.
“Vô lễ!”
“A tỷ, tỷ điên rồi sao! Ngay cả điện hạ mà cũng dám mạo phạm!”
Người trước mặt dường như khựng lại, sau đó một giọng nói trong trẻo ôn hòa vang lên, khoan hậu và độ lượng:
“Thôi đi, cũng tầm tuổi nhau, lần sau chớ tái phạm.”
Phụ hoàng, là con đây!
Con là Hòa Hòa đây!
Là nữ nhi của người!
Con đang ở ngay đây!
Ta ra sức vặn vẹo thân mình, cố phát ra âm thanh, nhưng cổ họng chỉ phát ra những tiếng rên khàn đục không rõ lời.