Thường Trạch và Khương Thành quen nhau qua một buổi xem mắt
Ông ngoại Khương Thành là Khương Hoài, nhà thì giàu sụ, lại chỉ có một cô con gái là Khương Tình, bởi vậy, Tăng Toàn đến ở rể nhà họ
Ông ngoại và mẹ cậu đều đã ra đi năm cậu 16 tuổi, nên sản nghiệp vào tay Tăng Toàn
Là một người cha, Tăng Toàn yêu thương con hết mực, nhưng trên thương trường nơi biết mặt không biết lòng, ông chỉ là một người thường, lại thêm cái tính ham hưởng thụ, nên chỉ trong một thời gian ngắn, ông đã làm bốc hơi toàn bộ gia sản nhà vợ, còn nợ một khoản kếch sù
Tăng Toàn suy sụp, rồi bước lên con đường sai trái không lối về, vậy nên lúc ông vào tù, khoản nợ lúc trước Khương Thành phải gánh
Vốn dĩ hẹn xem mắt này cũng chỉ là bất đắc dĩ, lúc trước, khi còn chưa lụn bại, Tăng Toàn từng đăng kí cho con trai thẻ VIP ở hội mai mối cao cấp, trước giờ Khương Thành đều tỏ ra ghét bỏ chuyện này
Nhưng nay đâu bằng xưa, vì không dám vứt bỏ mọi thứ làm gà, đành ôm hi vọng tìm một gia đình có tiền để gả, ít ra còn có danh có phận
Cả ba lần trước đều thất bại, lần thứ tư, Khương Thành được ghép cặp với Thường Trạch bị ông Thường ép đi xem mắt
Thường Trạch cũng chả mảy may hứng thú gì với Khương Thành, cả buổi tiệc cả hai đều không bắt chuyện, nhưng Thường Vũ Hồng lại rất thích cậu, thấy vừa lễ phép vừa hiểu chuyện
Thích thì thích thế thôi, nhưng nhà họ Thường ấy à, muốn lấy thì cũng phải tìm hiểu nhà người ta trước
Và đúng là tìm hiểu ra được chút chuyện thật, ngay cả ông Thường cũng không ngờ tới, Khương Thành lại là cháu ngoại của đồng đội cũ Khương Hoài mất liên lạc nhiều năm
Chỉ cần lý do này, Thường Vũ Hồng đã nhanh chóng trả sạch khoản nợ cho Khương Thành
Thường Trạch kết hôn với Khương Thành chỉ vì một thứ, ông Thường nói, chỉ cần Thường Trạch kết hôn với cậu, ông sẽ từ chức, giao toàn bộ gia nghiệp lại cho Thường Trạch
Thường Trạch chủ động đến tìm Khương Thành, nói rõ ý đồ xong, hai người ký kết, giả vờ kết hôn ba năm, sau này lấy lý do không hợp để li hôn, Khương Thành nhận được 3000 vạn từ Thường Trạch, sau này đường ai nấy đi
Điều kiện mà Thường Trạch đưa ra quá ngon, với Khương Thành mà nói thì đây là vụ làm ăn chỉ lời không lỗ
Hai người không tổ chức hôn lễ cũng như thông báo linh đình, chỉ đi đăng kí là xong
Đây là một vụ mua bán sòng phẳng
Sau bữa cơm, cả nhà tụ lại tám chuyện, Khương Thành lấy bánh mua ban chiều ra để mọi người nhâm nhi
Ông Thường cười ha hả, khuôn mặt hồng hào, nhận bánh hoa quế vị dừa từ tay Khương Thành, luôn miệng khen cháu dâu ngoan ngoãn hiểu chuyện
“Nhóc Thành, bình thường c* Trạch đối xử với con như nào? Có đánh mắng gì con không? Đừng sợ, cứ nói với ông, ông xử cho”
“Không có đâu ạ, tụi con thương nhau lắm, ông đừng lo” Khương Thành thấy Thường Vũ Hồng đã ăn xong bèn lấy thêm cho ông “Là anh Trạch nói với con ông thích ăn bánh hoa quế hương dừa và bánh đậu xanh ở quán Vĩnh Hương đấy ạ, tiếc là hôm nay bánh đậu xanh lại hết mất rồi, lần sau con mua cho ông ạ”
“Được được” Thường Vũ Hồng vui vẻ vô cùng
“Đúng ạ, lần sau tới tụi con mua cho ông” Thường Trạch đứng lên, phủi lại áo “Ông ơi, cũng muộn rồi, cháu và Khương Thành xin về trước”
“Không thích nói chuyện với ông đến vậy cơ à?” Thường Vũ Hồng nheo mắt “Một tháng về nhà một hai lần, vừa ăn xong thì nhanh chân chạy mất, ghét ông lắm ư?”
“Đâu có, cháu sợ làm phiền ông mà” Thường Trạch nhanh chóng giải thích
“Không sao, ông còn muốn nói chuyện thêm với nhóc Thành xíu, ngày mai cuối tuần được nghỉ mà, ông nghĩ hôm nay anh với nhóc Thành cứ ngủ ở đây, sáng mai cả nhà cùng đi ăn sáng rồi về”
Khương Thành và Thường Vũ Hồng chỉ nói chuyện về ông ngoại Khương Hoài, ông đã lớn tuổi mà vẫn khoẻ vô cùng, nói mãi đến 12 giờ mới lên nghỉ
Lúc trở lại phòng thì Thường Trạch đang tắm
Khương Thành đã đến nhà chính nhà họ Thường nhiều rồi, nhưng đây là lần đầu ngủ lại, mải nghĩ xem mình nên ngủ sô pha hay nằm giường
Sô pha thì cố lắm mới chứa nổi một người, cũng không thoải mái, giường tuy đủ rộng, nhưng cậu chưa ngủ với Thường Trạch bao giờ màaaaa
Lúc cậu đang sầu não thì máy báo hiệu, là công ty quản lý việc livestream gọi tới
Khương Thành cũng đoán được là chuyện gì, tuy cậu không muốn nghe lắm nhưng cũng nhận
“Bon à, sao vậy?” Khương Thành giả ngu
“Tôi nói này cậu Thành, sao hôm nay cậu vẫn không livestream vậy, cậu sủi cả tuần rồi đấy”
Khương Thành cũng khổ lắm chứ bộ: “Tôi hôm trước bị cảm mà, vì tình trạng cơ thể và giọng nói đều không tốt mới xin nghỉ, tôi cũng đâu ngăn được cảm đâu”
“Sắp đến cuối tháng rồi, chỉ tiêu tháng này của cậu còn chưa hoàn thành đó biết không?” Người kia thở dài nói “Thôi thì cậu cứ liệu mà làm, dù sao cuối tháng thiếu tiền thưởng cũng không phải việc của tôi, đừng trách tôi không nhắc là được”
Cúp máy, Khương Thành vào phòng livestream trên app Ngân Hồ TV của mình, sửa lại: “Xin lỗi cả nhà, dạo này ốm không online được, hẹn mai 9h nha”
Tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, lúc Thường Trạch mặc xong quần áo đi ra thì Khương Thành đã cất máy, ngồi trên mép giường đọc báo, cậu liếc qua chỗ Thường Trạch, hỏi: “Tối nay ngủ kiểu gì?”
“Giường của tôi khá lớn, một người một nửa vẫn ok” Thường Trạch chả hề để ý chuyện như này, vén chăn lên nằm, lấy ipad ra nghiên cứu thị trường, bỗng hắn buông máy, gọi Khương Thành đang chuẩn bị đi tắm lại
“Bé Khương Thành”
“Hai miếng gan heo xào và một cái đầu cá sả ớt, thêm miếng cá khô tôi cũng ăn giúp cậu, cứ tính gan heo và cá khô cùng giá là được rồi, nhớ trả tôi 50 tệ là được”