Đối với các cặp đôi hoặc vợ chồng bình thường khác mà nói, hôn nhau là chuyện rất đỗi bình thường, dĩ nhiên điều này dựa trên cơ sở hai bên đều có tình cảm với nhau. Nhưng với Khương Thành và Thường Trạch – cặp đôi kết hôn theo thỏa thuận – thì đó lại là một thử thách.
Nhận thử thách này hay không?
Thường Trạch không lập tức tỏ thái độ, sau khi suy nghĩ một hồi, hắn nói: “Có lẽ vợ tôi sẽ xấu hổ, tôi phải bàn với em ấy một chút.”
Hắn bước tới trước mặt Khương Thành, quay lưng lại với đám bạn đằng sau, cúi xuống thì thầm với cậu: “Lát nữa cậu có thể phối hợp với tôi một chút không? Nếu tôi không nhận thử thách này thì có lẽ lát nữa tụi nó sẽ tăng độ khó mất, không biết sẽ nghĩ ra trò b**n th** gì để chỉnh chúng ta.”
Khương Thành rất muốn nói với Thường Trạch rằng, bọn họ chỉ chỉnh anh chứ không phải chỉnh “chúng ta”, kết quả bây giờ anh lại vì tiền mà kéo tôi xuống nước.
Những lời này cậu chỉ dám nói thầm trong lòng, cuối cùng Khương Thành vẫn rất nể mặt Thường Trạch, không thẳng thừng từ chối hắn, chỉ đáp: “Phối hợp diễn với anh cũng không sao hết, nhưng tôi muốn cưa đôi tiền mừng, bằng không thì thôi, tôi lập tức đi ra ngoài rồi xuống lầu bắt xe về nhà, lát nữa anh tự diễn màn hôn môi với không khí đi.”
Thường Trạch quyết tâm: “Chia đôi thì chia đôi, được chưa?”
“Còn nữa, chỉ được hôn môi, không được chạm lưỡi.” Khương Thành đưa ra yêu cầu bổ sung.
“Đừng nói như thể tôi rất muốn hôn lưỡi với cậu vậy.”
Khương Thành hừ nhẹ một tiếng, không đáp lại lời hắn nữa.
Thường Trạch kéo tay Khương Thành, cả hai cùng đi tới giữa phòng.
“Vợ tôi nói được, nhưng mười phút thì lâu quá.” Hắn bắt đầu mặc cả với đám bạn: “Một phút thôi.”
“Anh Gà, ông mơ đẹp quá, ít nhất năm phút!”
“Ba phút!”
“Được rồi, ba phút thì ba phút, nhưng phải quay video đăng lên vòng bạn bè của ông! Cài đặt chế độ công khai để cho tất cả mọi người nhìn thấy!”
Má nó cái này…
“Các ông muốn chỉnh chết tôi thì có.”
Đám anh em không thèm để ý, thúc giục hắn bắt đầu: “Thôi thôi bớt lắm lời thôi, mau hôn đi, bọn tôi đang chờ, có muốn lấy tiền mừng không?”
Chỉ với câu cuối cùng, sao có thể không làm được chứ!
Thường Trạch kéo Khương Thành đứng xích lại một chút, nhìn cậu vài giây, đoạn mở miệng: “Anh sắp hôn đây.”
Nói vậy là để Khương Thành chuẩn bị tâm lý, tuy nhiên đám bạn Thường Trạch đứng bên cạnh lại không nhịn được mà trêu chọc.
“Anh Gà, chẳng phải hai người đã là vợ chồng già rồi sao, nói chuyện với vợ mà còn khách sáo vậy à?”
“Đúng vậy, hai người đã kết hôn rồi, đêm đêm cùng ngủ chung giường có chuyện gì chưa từng làm qua? Giờ hôn cái môi cũng phải xin phép trước, chậc chậc…”
Khương Thành bất đắc dĩ cười phụ họa cùng mọi người, tuy nhiên nụ cười trên mặt trông khá gượng gạo.
Người ngoài đều tưởng họ là một cặp chồng chồng yêu nhau, nhưng thực chất cậu và tên Gà chưa từng làm gì cả! Từ khi quen biết đến nay, tiếp xúc thân mật nhất cũng chỉ là nắm tay, ôm nhau, đã vậy những thứ đó cũng chỉ là diễn trước mặt mọi người!
Lúc trước khi kết hôn với Thường Trạch, Khương Thành cũng từng nghĩ đến việc tiến xa hơn, nhưng sau này bị tính cách bủn xỉn của hắn dập tắt hoàn toàn.
Họ kết hôn vì tiền, bây giờ hôn nhau cũng vì tiền, mọi thứ đều là giao dịch tiền bạc, khá là thực tế, nhưng con người đúng là nên thực tế một chút, đó là kết luận Khương Thành đúc kết sau những biến cố lớn trong gia đình và cuộc đời.
Đúng lúc này, danh sách bài hát trong KTV phát bài “Tình yêu như Lâm Nhất Phong” của Nông Phu.
Anh không có xe, không có nhà, không có chó kiểng, làm sao dám nắm tay em
Phụ nữ kỵ nhất là không có phẩm chất, đàn ông kỵ nhất là không có tiền
Vậy nên hàng trăm tấm thiệp tình cảm cũng không bằng một thẻ phụ platinum
…
Tình yêu, giống như một căn nhà, một tấm thẻ
Cùng che một chiếc ô, ánh nắng, không khí, một chiếc xe
Tình yêu, giống như một người mãi đi tìm
Mãi chờ đợi một người, cùng nhau say giấc suốt đời
…
Một bài hát khá châm biếm, nhưng đó cũng chính là sự phản ánh chân thực về quan niệm tình yêu của người hiện đại.
Khương Thành nghĩ ngày càng nhiều, suy nghĩ cũng trở nên lộn xộn, nhìn khuôn mặt Thường Trạch đang tiến lại gần, cậu dứt khoát nhắm mắt.
HIển nhiên đám bạn của Thường Trạch không hài lòng với việc chỉ đứng bên cạnh yên lặng quan sát, vài người đưa mắt nhìn nhau, lén lút như trộm, mỉm cười rồi nhảy bổ vào Thường Trạch, đẩy mạnh hắn vào Khương Thành, ép đầu hai người dí lại với nhau.
Khương Thành bị trò đùa ác đột ngột của mọi người dọa giật mình, miệng vốn khép chặt giờ lại vô thức hé ra, lập tức chạm vào đôi môi của người đối diện…
Ban đầu chỉ là một cái chạm thử, cảm giác hôn một người đàn ông hoàn toàn khác với tưởng tượng của Thường Trạch, không có cảm giác cứng nhắc, ngược lại mềm mại bất ngờ, ẩm ướt, tựa như một miếng bọt biển được ngâm qua nước ấm.
Có lẽ vì cảm giác tốt hơn nhiều so với tưởng tượng, Thường Trạch có hơi lạc lối, đang hôn bỗng nhiên cắn nhẹ lên môi Khương Thành, rồi chẳng biết tại sao lại tự nhiên thọc lưỡi vào, thăm dò khoang miệng đối phương…