7
Đêm xuống, ta lại mộng thấy cảnh tượng mới.
Một bé trai môi đỏ răng trắng hắt cả chén trà nóng lên đầu một bé gái.
Bé gái kêu đau rồi tức giận đẩy cậu ta ra.
Một nha hoàn chạy đến—ta nhận ra nàng chính là một trong những kẻ hôm trước bàn tán ngoài hành lang.
“Triệu Kiều, sao ngươi dám đẩy nhị thiếu gia?” Nha hoàn ôm lấy bé trai, rồi đạp bé gái ngã lăn xuống đất.
“Ngươi làm gì vậy?” Một tiếng giận dữ vang lên.
Ta suýt không nhận ra—người tóc tai bù xù, mặt mày tay chân đầy thương tích ấy—lại là con dâu ta, Mục Thanh Thanh.
“Lăng Bạch, là Triệu Văn Lương dùng trà nóng hắt lên đầu con gái ta trước!”
Thanh Thanh ôm con gái vào lòng, mắt ngập đau xót.
Bé gái da bị phỏng đỏ au, ánh mắt cứng cỏi đến khi nhìn thấy mẹ mới thoáng lộ chút uất ức: “Mẫu thân, con đau…”
Nha hoàn kia lại lôi bé gái ra:
“Dám vô lễ với trưởng bối, ai không biết còn tưởng phủ Hầu chúng ta vô quy củ. Ta phải đưa tiểu thư đi học lại quy củ mới được!”
“Mai là đại thọ sáu mươi của bệ hạ, chỉ đích danh muốn nhị thiếu gia dự tiệc, tuyệt đối không thể để lũ vô phép làm mất thể diện.”
“Phu nhân còn chưa làm xong việc hôm nay, phiền người về làm tiếp.”
Ngoài cửa, hai nha đầu quét sân thì thầm:
“Chẳng ai nghĩ người đó từng là Thế tử phi cả.”
“Ông bà xưa nói chẳng sai, có kế mẫu là có kế phụ. Vài ngày trước là giỗ người ấy, Hầu gia cũng chẳng cho Thế tử đốt một nén hương.”
“Nhị thiếu gia và tiểu thư cùng sinh một ngày một tháng, mà đầu thai vào bụng khác, vận mệnh cũng khác trời vực.”
“Hôm nay hình như còn là sinh nhật bảy tuổi của tiểu thư nữa đấy.”
“Suỵt, chớ có nhắc.”
8
Sáng hôm sau, Mục Thanh Thanh liền đến ngồi bên cạnh ta, nét mặt rõ ràng không yên tâm.
Ta vỗ nhẹ lưng nàng: “Ta sẽ không sao.”
Nét mặt nàng tái nhợt, tay lạnh băng nắm chặt vạt áo ta: “Mẫu thân, xin người đừng bỏ lại chúng con trên đời này…”
Chẳng bao lâu sau, Hầu gia bất ngờ vén rèm bước vào, nhi tử Văn Viễn theo sát phía sau.
Thanh Thanh nhìn thấy ông ta, sắc mặt lại càng trắng bệch.
“Hầu gia có chuyện gì sao?” Ta bưng chén trà, bình thản hỏi.
Ông ta nhìn ta mấy hơi: “Không có gì.”
Văn Viễn chạy tới, thấp giọng nói: “Mẫu thân, không biết hôm nay phụ thân bị làm sao, cữu cữu dâng lên bức Bách Hoa đồ, phụ thân cứ hỏi đi hỏi lại cữu cữu còn có gì khác không, suýt nữa đã cãi nhau rồi.”
Ta đặt mạnh chén trà xuống bàn—thì ra kẻ mưu hại ta, lại còn có cả người đầu gối tay ấp bấy lâu.
Không ngờ Thanh Thanh nghe thấy tiếng chén, liền lảo đảo ngất đi.
Phủ y đến bắt mạch, nói Thanh Thanh đã mang thai hơn một tháng.
Ta vui mừng nâng chén trà lên, chợt nhớ đến giấc mộng tối qua.
Triệu Kiều và Triệu Văn Lương, cùng sinh một ngày một tháng—một là con trai Quận chúa, một là con gái Thanh Thanh.
Đại thọ sáu mươi của bệ hạ, mà hiện tại Người chỉ mới năm mươi hai tuổi.
Vậy thì đứa bé trong bụng Thanh Thanh chính là… Triệu Kiều.
Thảo nào bọn họ nôn nóng muốn đoạt mạng ta như vậy—hóa ra là vì bụng Quận chúa chẳng thể giấu được nữa.
9
Mấy ngày liền, Hầu gia đều không lộ mặt.
Mãi đến tối hôm ấy, khi ta đang xem sách, ông ta bỗng vén rèm bước vào.
“A Tần,” Hầu gia nắm lấy tay ta, “nàng còn nhớ tiểu muội cùng cha khác mẹ của ta—Ôn Ngọc—chứ?”
“Tất nhiên là nhớ.”
Hầu gia đời này con cháu chẳng nhiều, ngoài hắn ra thì chỉ còn một muội muội xuất thân thứ nữ.
Khi ta gả vào phủ, Ôn Ngọc vẫn chưa xuất giá. Nhà chỉ có một nữ nhi, tuy là thứ xuất nhưng được nuông chiều chẳng khác gì đích nữ, kiêu căng vô độ.
Lúc đó cha mẹ chồng đã mất, việc trong ngoài đều do vú nuôi của Hầu gia quản lý, cả phủ rối như tơ vò, thu chẳng bù chi.
Lại gặp lúc Hầu gia xuất chinh, ta mệt mỏi rã rời, bị Ôn Ngọc hờn dỗi xô ngã, mất đứa con trong bụng.
Ta vì cú ngã ấy mà tổn thương thân thể, mãi đến năm năm sau mới sinh hạ được Văn Viễn.
Thế nhưng Ôn Ngọc lại chẳng lấy đó làm áy náy, trái lại còn oán trách ta – nàng dâu mới vào cửa – không biết quán xuyến gia sự.
Khi mẹ chồng còn tại thế, có lẽ lo ta không chăm sóc Ôn Ngọc chu đáo, nên đã sớm định hôn cho nàng, chuẩn bị cả hồi môn đầy đủ.
Tống nàng đi rồi, ta cũng không muốn có dây dưa gì với vị muội tử ấy nữa, tính đến nay đã gần mười năm chưa gặp lại.
“Vì sao Hầu gia đột nhiên lại nhắc đến muội ấy?” ta hỏi.
“Hồi nhỏ Ôn Ngọc được nuông chiều quá mức, từng làm chuyện sai trái. Nay tuổi đã trung niên, muốn hóa giải hiềm khích năm xưa. Nếu có thời gian, nàng ấy muốn mời nàng đến phủ ngồi chơi một chuyến.” Hầu gia nói với vẻ thành khẩn.