9
Ngũ hoàng tử mang người đến gõ cửa, nể mặt hắn, ta sai người mở cổng, mời vào nhà.
Vừa vào đã mở miệng giảng đạo: “Phu thê một ngày, ân tình trăm ngày. Chu Thiên Lãng tuy danh tiếng không tốt, nhưng sẽ ảnh hưởng đến cô, cũng ảnh hưởng đến con cái sau này…”
“Ta không có bạc.”
“Vả lại, ta với Thế tử gia còn chưa viên phòng, con cái ở đâu ra?”
Ngũ hoàng tử há miệng, lắp bắp mấy lần cũng chẳng nói nên lời.
“… Biểu tẩu, thứ lỗi… ta sẽ khuyên biểu huynh, sớm cùng người viên phòng.”
“Không cần đâu. Hắn bất lực.”
“…”
Ngũ hoàng tử cứng họng bỏ chạy.
Ta bụm miệng cười nghiêng ngả.
Nam nhân ấy mà, thứ để tâm nhất ngoài tiền bạc quyền thế, chính là “khả năng”.
Một kẻ đến cứng cũng không nổi, còn được gọi là nam nhân ư?
Tường đổ ai cũng đẩy, Chu Thiên Lãng thu tiền mà không làm việc, mấy chục người dắt nhau tới đòi công đạo.
Hắn vốn đã tai tiếng đầy mình, nay càng thêm thối hoắc thiên hạ.
Lúc bị người ta khiêng về, kêu “ai u” thảm thiết không thôi.
Thấy ta, hắn hớt hải gọi:
“Mau mau… cho ta chút thuốc giảm đau, đau chết mất… chết mất…”
Ta ra hiệu cho Thanh Bình mang thuốc ra, để tiểu đồng của hắn bôi.
“Ta thấy… ngươi còn phải ăn thêm vài trận đòn nữa mới xong.”
Chu Thiên Lãng đau đến rên rỉ, miệng còn cứng:
“Nàng có biết ta kiếm được bao nhiêu bạc không?”
Ta lắc đầu.
Hắn giơ một bàn tay lên, lắc lắc:
“Năm trăm vạn lượng.”
Gan chó cũng chẳng bằng hắn.
“Vậy nàng nói xem, trận đòn này có đáng không?”
Ta gật đầu: Đáng lắm.
Đúng là nhìn chuẩn thời cơ, kéo cả phủ Quốc công xuống hố.
Vay ngần ấy bạc, trong khi phủ bị vét sạch, còn lấy gì mà trả?
“Tiền bạc giấu kỹ rồi chứ?”
“Ta tuy là đồ vô dụng, làm việc chẳng đáng tin, nhưng ai bảo sau lưng ta có người…”
Chu Thiên Lãng đắc ý cười ha hả, rồi lại đau đến nhe răng trợn mắt.
Đúng là con chó trung thành của Thái tử.
Nghe nói Quốc công gia tỉnh lại rồi lại ngất, thái y trực đêm ngày không rời.
Người trong cung cũng đến vài lượt, ông vẫn không xuống được giường.
Quốc công phu nhân định đập phá đồ đạc trong phòng, nhưng bị nha hoàn thân cận cản lại.
Đập một món thì mất một món, mà khố phòng phủ Quốc công giờ chẳng còn gì để thay thế.
Quốc công phu nhân sai người đến mời ta, Thanh Bình viện cớ ta bệnh, thẳng thừng từ chối.
Chu Thiên Lãng mấy ngày này ăn ngon ngủ yên, đuổi thế nào cũng không đi.
Đám tiểu thiếp của hắn thì cuống cuồng như kiến bò nồi lửa.
Quốc công gia sai quản gia đến mời ta và Chu Thiên Lãng tới từ đường.
Ta nhìn sang Chu Thiên Lãng.
Hắn lại đặc biệt bình tĩnh đứng dậy, rõ ràng người đầy thương tích, vết roi vừa nhìn đã thấy đau, thế mà mày không nhíu lấy một cái.
“Chiêu Du, nàng cứ yên tâm. Dù ta có vạn kiếp bất phục, cũng tuyệt không kéo nàng cùng xuống nước.”
Bên ngoài từ đường, là nữ quyến họ Chu.
Cho phép đứng bên ngoài nghe, nhưng không cho vào trong.
Xem trò vui là được rồi, từ đường nhà họ Chu, ta chả thèm vào.
Ôi chao, ngay cả tông lão họ Chu cũng tới.
Tóc bạc râu bạc, vừa trông thấy Chu Thiên Lãng đã giận đến đỏ mặt tía tai.
Người đập gậy thì đập gậy.
Người mắng súc sinh thì mắng súc sinh.
Ngày thường động một cái liền bảo mình gần đất xa trời, giờ thì tinh thần phơi phới.
“Quỳ xuống!”
Chu Thiên Lãng bật cười ha hả, ngông cuồng nói:
“Dựa vào đâu mà ta phải quỳ? Ta là thế tử gia phủ Quốc công, sau này phủ này đều là của ta. Ta chẳng qua chỉ xài trước một chút thôi.”
“Ta tiêu tiền của chính mình, liên can gì đến đám già các ngươi?”
“Còn mắng ta? Các ngươi có tư cách gì mắng ta? Ta có ăn của các ngươi một chén cơm, uống của các ngươi một chén nước đâu?”
“Cả đám già khọm lụm khụm, còn muốn lên mặt với ta?”
Ta âm thầm giơ ngón tay cái với Chu Thiên Lãng.
Quả là… gan to bằng trời.
“Bắt lấy tên nghiệt súc này!”
Vài gia đinh xông tới, nhưng hai tiểu đồng bên cạnh Chu Thiên Lãng đá một phát bay ra ngoài.
Là cao thủ ẩn thân.
“Dựa vào đâu? Đám súc sinh các ngươi, năm xưa hại chết mẫu thân ta, lại hại chết ba vị thê tử của ta, nay còn muốn giết ta nữa ư?”
“Ta đúng là xui xẻo tám kiếp mới đầu thai vào cái nhà họ Chu này!”