11
Khâu Chi Nguyên không đáp ngay.
Hắn cũng hiểu, mẫu thân hắn là người hay gây chuyện.
Năm xưa ta từng vì hắn mà hạ mình lấy lòng.
Còn bây giờ lời đã nói rõ, giả như tương lai có bên nhau, mẫu thân hắn dám gây sự, ta nhất định dám chặt đứt móng vuốt ấy.
Thay vì tương lai chán ghét nhìn nhau, chi bằng lúc còn tình ý, buông tay từ sớm, quên nhau nơi nhân thế.
Hoàng hậu, phủ Quốc công sụp đổ nhanh như vậy, nhà họ Tạ ta… cũng dốc sức không nhỏ.
“Tạ Chiêu Du, ta đến đón nàng về.”
Mấy đứa trẻ trông thấy phụ thân, nét cười trên mặt lập tức tắt ngấm, cung kính hành lễ, không mặn không nhạt cất lời:
“Phụ thân.”
Trẻ con không thân thiết, Chu Thiên Lãng cũng chẳng bận tâm.
Phất tay: “Đi mau đi, cữu cữu các ngươi đang chờ ngoài kia.”
Mấy đứa nhỏ nhìn ta, lưu luyến không rời:
“Mẫu thân…”
“Ta vẫn ở kinh thành, sau này muốn gặp lúc nào chẳng được. Mau đi đi, đừng để cữu cữu các con đợi lâu.”
“Dạ.”
Chúng hành lễ, rồi quay người rời đi.
Ban đầu còn đi chậm rãi, đi được vài bước thì chạy vọt lên.
Ta nhìn cũng có chút xúc động, muốn về nhà đến sốt ruột.
“Tạ Chiêu Du, nàng nói… nếu ta với nàng sớm gặp nhau, con cái liệu có lớn chừng đó rồi không?”
Ta dừng bước, từ đầu đến chân đánh giá Chu Thiên Lãng, ngữ khí chán chường:
“Ngươi là cầm thú à?”
“Ngươi phải biết, ngươi lớn hơn ta mười tuổi. Năm nay ta mới mười chín, lúc ngươi đội mũ trưởng thành, ta còn là đứa bé con.”
“Có điều… ngày ngươi thành thân lần đầu, ta có theo đại tẩu đi uống rượu mừng.”
Đại tẩu có chút họ hàng xa với phủ Quốc công.
Mười tuổi ta cực thích ra ngoài, hễ có yến tiệc, bất luận hỉ tang, chỉ cần có thể đi là ta đòi theo cho bằng được.
“Rượu hỉ ngon chứ?”
Chu Thiên Lãng ngây ngốc hỏi.
“Tiệc cưới mà, có gì không ngon đâu. Huống hồ khi ấy, ngươi vẫn chưa mang tai tiếng đầy đầu…”
“Cô cô à, xin người đừng nói nữa, chẳng phải chuyện vinh quang gì đâu…”
Vừa ra khỏi thiên lao, ba ca ca ta đã đứng chờ thành một hàng.
Vừa thấy ta, ánh mắt lập tức bừng sáng như ánh xuân.
Tam ca chạy tới trước tiên, hất tay đẩy Chu Thiên Lãng sang bên:
“Muội muội, chúng ta về nhà.”
“Đại tẩu đã sai người nấu nước lá bưởi, trừ xui rửa vận.”
“Từ nay về sau, cách xa những kẻ xui xẻo, tránh xa những chuyện xui xẻo.”
Vừa bước qua cửa, mẫu thân đã nhào tới ôm ta, khóc một trận.
Sau khi ta tắm gội bằng nước bưởi, ăn uống no nê, mấy đứa cháu nội cháu ngoại tranh nhau gọi ta bằng giọng non nớt ríu rít.
“Để cô cô các con ngủ một giấc thật ngon, mau theo bà nội ra ngoài chơi.”
Lũ nhỏ bị đưa đi, màn giường hạ xuống, cửa phòng cũng nhẹ nhàng khép lại.
Lò hương ở góc phòng vẫn lặng lẽ tỏa ra hương an thần trợ giấc.
Ta khẽ thở ra một hơi, nhắm mắt lại.
Tiếng chuông ngân vang, ta lập tức mở mắt.
“Có ai không?”
“Tiểu thư, Hoàng thượng đã băng hà. Tướng quân và ba vị công tử đã vào cung. Phu nhân sai nô tỳ đến báo, dặn tiểu thư thu dọn hết những vật dụng lòe loẹt trong phòng.”
Ta phất tay ra hiệu cho đám nha hoàn cứ làm theo lời, không cần hỏi ta.
Chuyện trong triều, ba tẩu tẩu và mẫu thân vốn không can dự, hỏi họ cũng không biết được gì.
Chỉ có thể sai Thanh Bình đi dò la.
“Mỗi phủ đệ đều cảnh giác nghiêm ngặt, cấm hạ nhân tự tiện ra vào.”
Thái tử kế vị là chuyện đã rõ ràng, nhưng cũng phải phòng kẻ cùng đường liều mạng.
Phụ thân và các huynh không ở nhà, nhiều việc ta cùng ba tẩu tẩu bàn bạc xử lý, họ lo việc trong, ta lo việc ngoài, tất phải khiến tướng phủ như thùng sắt không kẽ hở, không trở thành gánh nặng của phụ thân và huynh đệ.
Liên tiếp vài ngày sau, trong cung mới truyền ra tin:
“Thái tử đăng cơ, đại xá thiên hạ.”
“Thái tử đăng cơ, đại xá thiên hạ.”
Ta nhìn mẫu thân và các tẩu tẩu vui mừng rạng rỡ, cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ bởi vì là nữ nhi, cho dù ta thông tuệ thế nào, năng lực ra sao, thì với nhiều chuyện không những không được can dự, đến cả quyền đứng nhìn cũng không có.
Chỉ có thể bị nhốt trong khuê phòng, thấp thỏm chờ đợi.
Vì chồng, vì con, vì con cháu đời đời…
Ta không nhịn được nghĩ: Sau này cũng phải sống như vậy sao?
Vì một nam nhân, có đáng không?
Khoảnh khắc ấy, Khâu Chi Nguyên trong lòng ta, hoàn toàn chẳng còn giá trị.
12
Thái tử đăng cơ, có nhà theo nước lên, cũng có nhà bị tịch thu tài sản, đày đi biên cương.
Chu Thiên Lãng vì là công thần đắc lực của Thái tử nên nhận được không ít ban thưởng. Hắn tuy ngu dốt, nhưng lại được tân đế tin dùng, phái đi làm việc, trong một thời gian ngắn phong quang vô hạn.
Tin ta và hắn đã hòa ly lan ra, không ít gia đình ngấm ngầm theo dõi Chu Thiên Lãng, dù hắn đã cưới tới bốn lần, hậu viện đầy thiếp và thông phòng.
Những người đó nào có quan tâm con gái mình hạnh phúc hay không, chỉ muốn dựa vào hôn sự này mà mưu cầu lợi ích.
Phụ thân, mẫu thân ta lại rất tán thành việc ta và hắn hòa ly, khuyên ta ở lại trong nhà, nhưng ta từ chối.
Ta dọn đến phủ riêng trong thành.
Phụ mẫu không nỡ, ta lấy tình lý thuyết phục, cuối cùng họ cũng chịu theo ta.
Hằng ngày ra ngoài nghe khúc, uống rượu, thưởng thức sơn hào hải vị.
Nếu không bị Khâu Chi Nguyên bám theo, nếu Chu Thiên Lãng không mặt dày dây dưa, thì cuộc sống quả thực tự tại.
“Tạ Chiêu Du, giờ ta đã thay đổi rồi, nàng suy nghĩ lại xem?”
Chu Thiên Lãng cười hề hề, chẳng chút đứng đắn.
“Không được.”
“Tại sao?”
“Ngươi già rồi, nhỏ lại còn không… cứng.”
Chu Thiên Lãng lập tức đỏ bừng mặt, cổ cũng phồng lên, lớn tiếng phản bác:
“Nàng nói bậy! Ta… ta cứng lắm!”
“Mỗi đêm tiếp ba người, năm người cũng chẳng thành vấn đề!”
Thấy ta nửa cười nửa không nhìn hắn, Chu Thiên Lãng nuốt nước bọt, vừa chột dạ lại vừa uất ức:
“Đều tại nàng! Đêm ấy dùng nến đốt ta… đốt ta… đến giờ mỗi lần nghĩ đến, ta đều không hứng nổi…”
“Tạ Chiêu Du, hay là nàng gả lại cho ta đi? Ta cưới lại nàng theo đúng nghi lễ, tam môi lục sính, kiệu hoa tám người khiêng, từ nay về sau sống thật tốt với nhau.”
“Nếu nàng vẫn ghét ta, cùng lắm ta nhường một bước, chúng ta lúc chơi có thể kéo thêm Khâu Chi Nguyên, ba người cùng vui cũng thú vị lắm…”
Ba người cùng vui?
Hắn nói ra được, ta nghe còn thấy ghê tởm.
“Cút.”
“Đừng hung dữ mà, ta thề với trời, đều là lời thật lòng. Ta thật sự nguyện ý, ta…”
“Thanh Bình, kéo hắn ra ngoài.”
“Vâng.”
Chu Thiên Lãng bị Thanh Bình lôi đi, miệng vẫn còn la hét:
“Chiêu Du! Chiêu Du! Trời đất chứng giám, ta nói đều là thật lòng, ta…”
“… Hoàng thượng? Sao người lại rời cung? Còn Khâu Chi Nguyên, ngươi sao lại đi cùng Hoàng thượng?”
Ta đứng dậy hành lễ.
Hoàng thượng phất tay bảo miễn lễ, thong dong ngồi vào chủ vị.
Ánh mắt lướt qua ta rồi nhìn sang Chu Thiên Lãng:
“Thiên Lãng, vừa rồi ngươi nói ba người cùng chơi… là chơi gì?”
Ta còn tưởng da mặt hắn dù có dày, cũng không dám mở miệng nói mấy lời bại hoại kia trước mặt hoàng thượng.
Kết quả…
“Hoàng thượng, ý thần là… để Chiêu Du vẫn gả cho thần, nhưng vẫn có thể lui tới với Khâu Chi Nguyên, giống như nàng có một ngoại thất, thần làm chính, hắn làm phụ…”
Hoàng thượng chết lặng.
Khâu Chi Nguyên mặt đỏ bừng.
Hắn đọc sách Thánh hiền, giữ đạo lễ nghĩa, đâu phải kẻ vô lại như Chu Thiên Lãng – mồm mép không biết liêm sỉ, gan làm trời cũng dám động.
“Thanh Bình, đuổi hắn ra.”
“Tuân mệnh.”
Lúc bị lôi đi, Chu Thiên Lãng còn gào:
“Ta nói thật đấy mà!”
Hoàng thượng ho nhẹ vài tiếng, che giấu sự xấu hổ.
“Tạ cô nương, lần này trẫm xuất cung, một là muốn vi hành xem xét dân tình, hai là thay Khâu ái khanh làm mối.”
“Khâu ái khanh và nàng có thể xem như thanh mai trúc mã, tình thâm từ thuở thiếu thời, năm xưa duyên trời trêu ngươi, nay nàng còn nguyện cùng Khâu ái khanh nối lại tiền duyên chăng?”
Ta im lặng nhìn sang Khâu Chi Nguyên.
Ánh mắt hắn đầy mong chờ.
Hắn đã đến tận cửa cầu thân, phụ mẫu ta nói chuyện hôn sự do ta quyết định, ta đã thẳng thừng từ chối.
Nay hắn lại mời cả hoàng thượng đến.
“Khâu đại nhân, song thân của ngươi đã đồng ý chuyện này chưa?”
Phụ thân hắn là học giả cổ hủ, suốt ngày chỉ biết vùi đầu trong sách sử.
Mẫu thân hắn thì…