1.
“Lâm di nương, chuyện này không ổn đâu!”
Bà đỡ hoảng hốt can ngăn:
“Không nói đến việc người vừa bước khỏi Quỷ Môn Quan, cần tĩnh dưỡng sau sinh;
Mà với thân phận di nương, nếu rời phủ khi chưa được cho phép, bị phát hiện thì nguy hiểm đến tính mạng!”
Phải, di nương chung quy chẳng thể so với chính thất, nói khó nghe thì cũng chỉ là thân nô tì mà thôi.
Ta dịu dàng chọc nhẹ vào má con nhỏ.
Đứa bé này khác với ba lần trước, lần này suýt nữa lấy mạng ta.
Nhưng thôi, ta cũng đã chọn một con đường ích kỷ, coi như đôi bên coi như cân bằng.
Bà đỡ còn định khuyên, ta đã rút từ dưới gối ra một phong thư:
“Không sao, Cố đại nhân đã đồng ý.”
Tờ “thư phóng quy” này, là khi ta nhường lại vị trí chính thất, ép hắn phải viết xuống.
Ta không ngờ, sống ở kinh thành hơn mười năm, lại càng sống càng vô vị.
Người ta thương nhất, lại là trượng phu của người khác.
Đám con ta dồn hết tâm huyết nuôi lớn, lại chỉ biết gọi kẻ khác một tiếng “mẹ”.
Khi bọn chúng vây quanh giường bệnh của phu nhân ân cần hầu hạ,
Ta khoác áo choàng, ôm chặt lấy đứa nhỏ, lặng lẽ bước lên cỗ xe ngựa đậu trước cửa hông Cố phủ.
Người đánh xe là Tôn đại tỷ, đầu quấn khăn vải, dáng vẻ lanh lợi:
“Nương tử, chúng ta đi đâu?”
Sau cơn vượt cạn, thể lực ta suy kiệt.
Từ phòng sinh ra tới cửa hông, mỗi bước đi như dao cắt, ta cắn răng mới có thể gắng gượng.
Mở áo choàng, nhìn con thơ ngủ say, lòng ta cũng nhẹ đi phần nào.
“Giang Nam, có đi được không?”
“Cái này... nương tử sao không nói sớm...”
Thấy Tôn đại tỷ hơi do dự, ta kéo áo choàng, định bước xuống xe.
Ta hiểu, với nữ nhân ở kinh thành, Giang Nam là nơi xa xôi vời vợi.
Đôi giày thêu mỏng manh dưới tà váy lụa, e rằng cả đời cũng khó bước ra khỏi vòng xoay phụ thân – phu quân – nhi tử ấy.
Giờ đây, ta nhất định phải rời thành trước khi cổng đóng, tìm cỗ xe khác phù hợp hơn.
Gió lùa qua màn xe, ta run lên, khẽ ho vài tiếng.
“Ấy ấy, nương tử gấp gì chứ.”
Tôn đại tỷ mỉm cười kéo ta lại, khéo léo hạ màn xe xuống:
“Ý ta là, đường xa dằng dặc, cần chuẩn bị chút lương khô.”
Tôn tỷ đánh xe đưa ta tới khu chợ.
Kẻ bán hàng hò reo náo nhiệt:
“Lê tươi đây! Ngọt tận chân răng đây này!”
“Quan nhân, ghé ăn bát hoành thánh nóng hổi đi nào!”
Là người từng đi xa, Tôn tỷ mua bánh hồ, thịt khô – toàn đồ dễ cất giữ.
“Một cái bánh hồ ba văn, thịt khô một trăm văn một cân, tổng cộng...”
Nghi ngờ người bán tính sai, tỷ ấy cứ nhất quyết đếm lại.
Ta vén màn xe, khẽ nói:
“Tổng cộng bốn trăm bảy mươi sáu văn, bên kia tính dư ba mươi tư văn.”
“Trời ơi, nương tử quả là giỏi tính toán!”
Ta chỉ khẽ lắc đầu.
Là con gái nhà thương nhân, tính toán vốn là bản lĩnh sinh tồn.
Số tiền thừa, ta để Tôn tỷ cầm giữ.
Trước khi rời thành, tỷ ấy còn mua thêm ba cân táo đỏ:
“Đường xa ăn cho đỡ buồn miệng, lại bổ máu dưỡng khí.”
Ta sững người, quên cả cảm tạ.
Từ đầu chí cuối, Tôn tỷ chưa từng hỏi ta vì sao phải bồng con một mình đi xa.
Bởi nàng biết, sinh nở chính là bước qua Quỷ Môn Quan, có may mắn trở về cũng đã mất nửa cái mạng.
Nhưng Cố Duy Trọng và các con ta không hề hay biết.
Khi ta quằn quại trong cơn khó sinh, củ nhân tuyết cuối cùng trong của hồi môn – vốn có thể cứu mạng ta – lại bị họ mang đi cho phu nhân trị phong hàn.
Trong mắt họ, một cơn cảm lạnh của phu nhân, còn quan trọng hơn cả tính mạng ta.
Ngày trước, bao thứ quý hơn trăm nghìn lần tuyết sâm, ta cũng chẳng bận tâm.
Có lẽ vì tuổi đã lớn, nên mới sinh lòng ích kỷ, nhỏ nhen.
Những điều vô vọng, ta cũng chẳng muốn cố thêm.
Xe ngựa lăn bánh rời khỏi kinh thành.
Ta bất chấp gió lạnh, vén màn xe, ngoảnh đầu nhìn lại lần cuối.
Kinh thành đẹp thật.
Nhưng ta, chẳng muốn quay về nữa.
2
Ta và Cố Duy Trọng xem như thanh mai trúc mã, từng lập hôn ước.
Chỉ là khi hắn lên kinh ứng thí, lại bị nhà Thượng thư chọn làm phò mã dưới bảng vàng.
Lúc ta nhận được thư, mang theo sính lễ mười dặm hồng trang, đi suốt ba tháng từ Giang Nam ra tới kinh thành, thì Cố Duy Trọng đã quỳ trước xe ngựa của ta.
“Chi Hạ, ta thề ngoài nàng ra, tuyệt đối không thể yêu thêm ai khác!”
Cố Duy Trọng nói tiểu thư nhà Thượng thư hiểu chuyện, đồng ý để ta vào phủ làm trắc thất.
Ngoài danh phận ra, thì ta và hắn chẳng khác gì phu thê bình thường.
Nam nhân mà ta từng ngưỡng mộ thuở thiếu thời, lại vì ta mà hạ mình cầu xin như thế.
Ta không cứng lòng nổi.
Khi trưởng tử – Dục Nhi – chào đời, Cố Duy Trọng không rời nửa bước, luôn túc trực ngoài phòng sinh.
Nhà họ Cố ba đời đơn truyền, nay sinh được con trai, ai nấy đều nói ta có phúc.
Chỉ là, đứa trẻ còn chưa kịp cho ta nhìn lấy một cái, đã bị bế về chính viện.
Cố Duy Trọng đến thương lượng với ta, muốn ghi tên con trai dưới danh phận của phu nhân.
“Dục Nhi có thân phận đích tử, về sau mới không bị người ta xem thường nơi kinh thành.
Nhà mẹ đẻ của phu nhân là Thượng thư phủ, tất nhiên cũng sẽ quan tâm nhiều hơn đến hậu bối.”
Cố Duy Trọng nói nhiều như vậy, cũng không che đậy được sự thật rằng hắn muốn lấy con ta ra để bảo vệ thể diện cho phu nhân.
Ai trong kinh thành mà chẳng biết, phu nhân nhà họ Cố sau lễ cập kê từng trọng bệnh một trận, thân thể lúc tốt lúc xấu, chuyện sinh nở vốn đã khó khăn.
Nhà Thượng thư không còn cách nào, mới cưới một kẻ không có xuất thân bối cảnh như Cố Duy Trọng về làm rể.
Ta hiểu tất cả, nhưng không muốn hắn khó xử đứng giữa hai bên.