4
“Lâm Nam Nam? Tên thật hay.”
Chúng ta đi đường liên tục hai ngày, từ ngựa, Tôn đại tỷ, đến cả ta và đứa nhỏ đều cần nghỉ ngơi.
Thế nên, chúng ta ghé vào một quán ăn nhỏ ven đường do hai vợ chồng trông coi.
Khi đồ ăn được bưng lên, Tôn đại tỷ nhường ta ăn trước.
Tỷ ấy ôm đứa nhỏ, không ngớt lời khen.
“Đứa nhỏ này biết thương nương tử, suốt đường đi gần như không khóc cũng chẳng quấy.
Xem đôi mắt, cái miệng này xem, như thể được tạc ra từ cùng một khuôn với nương tử vậy.”
Nói cũng lạ, mấy đứa con trước một tuổi đều rất khó nuôi.
Nửa đêm thường làm ta thức giấc vài lần, ta thường thiếu sữa, chúng lại cắn mạnh, hút mạnh.
Lúc cho tiểu tam tiểu tứ bú, ta từng bị cắn rách thịt, máu chảy đầm đìa, mỗi lần kéo áo xuống là đau đến vã mồ hôi lạnh.
Nam Nam thì khác, bú chậm rãi, chẳng bao giờ khóc, vừa mở mắt đã biết mỉm cười với ta.
Suốt hành trình ta cứ lo Nam Nam có bệnh, may gặp được lang trung ven đường, bảo rằng không sao.
Ta không có mấy khẩu vị, nhưng vì con, vẫn cố ăn hơn nửa bát cơm.
Đến lượt Tôn đại tỷ ăn xong, Nam Nam bĩu môi, ta biết là con đói.
Đang chuẩn bị thanh toán rời đi thì bị tên chưởng quầy mặt đen béo mập chặn lại.
“Nương tử kia, bạc đưa chưa đủ đâu nhé?”
Hắn nheo mắt, miệng nở nụ cười giả tạo.
“Nguyên liệu ở quán chúng tôi toàn là hàng thượng hạng, riêng món ‘cá vược hấp thanh’ mà nương tử gọi, là cá sống từ Giang Nam vận chuyển cấp tốc tới đây, trên đường tốn mấy tảng đá lạnh, chi phí không hề nhỏ đâu!
Còn món ‘ngọc thạch canh’, đậu phụ bên trong được xay bằng nước suối trên núi, muối cũng là loại thanh diêm quý hiếm, thử hỏi có thể rẻ sao?”
Tôn đại tỷ định phản bác, nhưng ta kéo tay tỷ ấy lại.
Ra ngoài đường, nên bớt va chạm vì chuyện vặt.
Lúc này thân thể ta lạnh toát, chỉ muốn sớm giải quyết xong chuyện.
“Chưởng quầy, vậy ngài cứ nói thẳng chúng ta phải trả bao nhiêu bạc?”
Tên chưởng quầy chẳng vội, từ tốn giơ một ngón tay.
Tôn đại tỷ giật mình kêu lên.
“Mười lượng? Cũng đủ để mua cả cái quán này rồi!”
“Không phải mười lượng, mà là một trăm lượng, còn nữa—”
Hắn vẫn cười nham hiểm, từ sau lưng rút ra một con dao bếp loang loáng dầu mỡ.
“Bổn quán không cho nợ bạc.”
Lòng ta trầm xuống, biết mình gặp phải quán cướp rồi.
5
Một trăm lượng bạc không phải con số lớn, nhưng lúc này ta không mang theo.
Trước kia Cố Duy Trọng từng nhiều lần khuyên ta giao của hồi môn cho phu nhân quản lý.
Ta không chịu.
Vì Dục Nhi, Đoạn Nhi lớn rồi, ra ngoài giao tế cần dùng bạc, mà tiền lương hằng tháng trong Cố phủ vốn chẳng đủ.
Chúng không muốn mở miệng xin ta, kết quả bị người ta bày mưu gài bẫy, ăn xong không trả nổi bạc, bị chủ quán giữ lại, gây ra chuyện cười cho thiên hạ.
Cố phủ lúc đó cũng thiếu hụt bạc, vừa nhận tin, ta không nghĩ ngợi gì, lập tức lên xe đi chuộc người.
Xe ngựa đi gấp, lúc rẽ bị lật khiến ta văng ra ngoài.
Ta nhịn đau, không dám trì hoãn lấy một khắc.
Khi ta tập tễnh ôm bạc đến tửu lâu, vừa vào đã thấy mấy tên công tử ăn chơi đất Kinh thành đang cười nhạo con trai ta.
“Ơ kìa, một con què đến kìa? Đây là ai của Cố phủ các ngươi vậy?”
Dục Nhi không nói gì, mặt đỏ bừng, cúi đầu xuống còn liếc ta một cái đầy trách móc.
Đoạn Nhi thì trừng mắt nhìn ta, như muốn cảnh cáo đừng nói điều không nên nói.
Giây phút ấy, vết thương trên thân thể dường như không còn đau nữa.
Nhưng tim ta như bị vó ngựa giẫm lên, đau đến nghẹt thở.
Một lúc sau, ta nở nụ cười khẽ khàng, thấp hèn.
“Ta là hạ nhân Cố phủ, đến đưa bạc cho hai vị công tử.
Giờ có thể thả người rồi chứ?”
Đoạn Nhi há hốc mồm, giống như lúc nhỏ phạm lỗi, quay mặt đi không dám nhìn ta.
Dục Nhi giật mạnh ngẩng đầu lên, nhưng ta đã đặt bạc xuống rồi xoay người rời đi.
Làm mẹ, chịu chút tủi nhục vì con cũng chẳng sao.
Việc này truyền về Cố phủ, dưới sự ép buộc của phu nhân, chúng lại đến trước cửa ta quỳ xuống xin lỗi.
Nhưng lúc ấy, ta mới nhận ra—những đứa con mà ta từng xem như bảo vật trong lòng, hình như ta đã không còn yêu thương nhiều như trước nữa.
Từ ngày hôm đó, ta đã giao hết của hồi môn cho phu nhân.
Lúc ta quyết định trở về Giang Nam, để tránh khiến Cố phủ nghi ngờ, ta không dám mang theo quá nhiều bạc.
Đường đi vốn đã tính đủ, không ngờ lại gặp phải quán cướp ép giá.
Tôn đại tỷ và chưởng quầy giằng co, Nam Nam bỗng bật khóc to.
Ta dỗ mãi không nín, mồ hôi ướt đẫm hai bên tóc mai, thân thể càng lúc càng nặng nề.
Ta đang định lên tiếng thương lượng với chủ quán, thì trước mắt tối sầm lại, liền ngã xuống bất tỉnh.
6