10
Cố Duy Trọng là hạng nho sĩ tự phụ, vốn không thích nói chuyện tiền bạc.
Vậy thì để ta cho hắn biết, sống trên đời một ngày, thì một ngày cũng không thể rời khỏi bạc.
Từ củi gạo dầu muối tương giấm trà của Cố phủ, đến bút mực giấy nghiên của hắn, có thứ nào không dùng từ hồi môn của ta?
Phu nhân đúng là thiên kim phủ Thượng thư, nhưng hồi môn của nàng ta nhiều lắm cũng chỉ gọi là đủ thể diện.
Mười mấy năm thành thân, phần lớn hồi môn của phu nhân đều đem bù vào cho đám cháu bên nhà mẹ đẻ nàng ta.
Cố Duy Trọng hiện làm quan tứ phẩm, nhưng lại chẳng xuất nổi một ngàn lượng bạc.
Mà giờ đây, phu nhân đang thiếu đúng vị thuốc này.
Nếu không phải quá quý hiếm, kinh thành không có, thì hắn cũng chẳng đến gõ cửa Lâm phủ.
Tai Cố Duy Trọng đỏ rực như sắp nhỏ máu.
Ở Lâm phủ – nhà của ta – hắn chẳng còn nói nổi câu gì đại cục hay thể diện nữa.
Ta cũng không muốn làm khó, chỉ nhàn nhạt chỉ vào khối ngọc bội đeo bên hông hắn.
“Vậy thì lấy miếng ngọc bội đó đổi lấy thuốc đi.”
Ngọc bội chất ngọc thượng hạng, nhưng điêu khắc vụng về, thành ra giá trị giảm đi phân nửa.
“Chi Hạ!”
Giọng Cố Duy Trọng có phần run rẩy, mặt đầy vẻ không dám tin.
“Chẳng lẽ nàng đã quên? Đây là tín vật định tình nàng tặng ta!”
Ta chỉ liếc hắn một cái, hờ hững đáp.
Sao có thể quên?
Đó là khối ngọc Tân Điền đẹp nhất trong kho, ta tự tay khắc suốt mấy ngày đêm.
Trước lúc Cố Duy Trọng vào kinh ứng thí, ta đã đưa khối ngọc đã khai quang ấy cho hắn.
Một là cầu cho hắn thi đỗ.
Hai là mong hắn cả đời không phụ bạc.
Khi đó, ta quá tham lam, không hiểu rằng điều thường tình ở nhân thế… chính là tiếc nuối.
Cố Duy Trọng dưới ánh nhìn của ta, chầm chậm gỡ ngọc bội, nhưng vẫn siết chặt trong tay không chịu buông.
“Chi Hạ, vì ta, mấy năm qua làm trắc thất nàng đã chịu nhiều ấm ức.
Nhưng ta thề, lòng ta chưa từng thay đổi. Trong tim ta chỉ có nàng. Nàng đưa con gái theo ta về kinh, được không?
Ta hứa, con gái sẽ do nàng nuôi dạy, lần này sẽ không ai dám chen vào. Nàng hãy tin—”
“Muộn rồi.”
Ta lạnh lùng cắt ngang, chỉ vào chiếc hộp gỗ đựng thuốc.
“Cố Duy Trọng, ngươi thật sự không biết, phu nhân cầu loại thuốc này… là để làm gì sao?”
Cố Duy Trọng sững người, bốn đứa trẻ đứng sau cũng lộ vẻ nghi hoặc.
Thân thể của phu nhân vốn như hố không đáy, dù có lấy dược liệu làm cơm ăn, bọn họ cũng chẳng cảm thấy kỳ lạ gì.
Cho đến khi ta mở miệng lần nữa.
“Vị thuốc này giá một ngàn lượng, nhưng không thể cải tử hoàn sinh.
Công dụng lớn nhất… là an thai.”
Ta ngừng một chút, giọng nói mang theo ý cười giễu.
“Phu nhân… đã mang thai rồi.”
Hoàn Nhi vô tư, nghe xong liền định bật dậy vui mừng, nhưng bị Dục Nhi mặt lạnh kéo lại.
Tay Cố Duy Trọng run lên, ngọc bội tuột khỏi tay, rơi xuống đất—vỡ tan thành bụi.
11
Sau khi Cố Duy Trọng đưa các con trở về kinh, cuộc sống của ta cuối cùng cũng bình yên trở lại.
Hôm Tôn đại tỷ lên đường, ta chất đầy một xe đặc sản Giang Nam cho tỷ, dĩ nhiên không thể thiếu hồ bánh và thịt khô.
Nhìn bóng lưng dứt khoát rời đi của Tôn đại tỷ, chúng ta đều hiểu, kiếp này e là khó còn cơ hội gặp lại.
Một đời người thì ngắn, nhưng đường từ kinh thành về Giang Nam… lại quá dài.
Hiện tại, mẫu thân ta ngày ngày đều giữ Nam Nam bên cạnh, từ món ngon vật lạ đến trò chơi đồ chơi, cứ thế đổ về Lâm phủ như nước chảy.
Mẫu thân còn truyền lời, cả Lâm phủ trong tương lai, sẽ để lại cho Nam Nam thừa kế.
Là Nam Nam – chứ không phải ta.
Dù người để ta theo các tổng quản học buôn bán, nhưng chưa từng có ý định giao Lâm gia cho ta.
Ta hiểu, là bản thân khiến người thất vọng – không chỉ một lần.
Những gì ta có thể làm, là khiến người đỡ phải nhọc lòng.
Và trước khi Nam Nam trưởng thành, thay con bé sắp xếp chu toàn mọi thứ.
Điều khiến người ta kinh ngạc nhất, chính là tiểu Bắc. Sau khi được danh y Giang Nam nhiều lần điều trị, khả năng nói chuyện của nó đang dần hồi phục.
Vào ngày sinh thần của mẫu thân, viện trưởng Thư viện Giang Nam đích thân tới chúc thọ, vừa thấy bài văn mừng thọ do tiểu Bắc viết liền khăng khăng đòi nhận nó làm đệ tử truyền thừa cuối cùng.