13
Nam Nam năm tuổi, chạy theo mèo đuổi theo chó, chỉ bằng sức mình đã khiến cả Lâm phủ chưa bao giờ thiếu tiếng cười.
Ngay cả phu nhân tri phủ cũng vài lần ngỏ ý muốn nhận Nam Nam làm nghĩa nữ.
Chỉ vì con trai nhà mình bị Nam Nam bắt nạt đến sợ phát khóc nên việc ấy đành thôi.
Tiểu Bắc dạo này đang ở thư viện ôn tập để chuẩn bị ứng thí hương.
Mới vài ngày không gặp, Nam Nam đã ầm ĩ đòi đi tìm huynh.
Mẫu thân ta bị tái phát bệnh đau chân, tạm thời chưa xuống giường được, mà ta lại đang kiểm kê sổ sách, đành sai quản gia phái người đưa con bé sang.
Không ngờ quản gia quay về, nói Nam Nam bị người chặn lại trước phủ.
Ta giật mình, nghĩ đến bóng người hôm trước trông giống Cố Duy Trọng, liền nhấc chân đi về phía cổng lớn.
Từ xa đã nghe tiếng Nam Nam lanh lảnh.
“Các ngươi không phải ca ca ta, ca ca tiểu Bắc mới là!”
“Nam Nam, chúng ta là huynh muội cùng một mẹ sinh ra, sao muội lại thân với một người ngoài hơn?”
“Đúng đó, tứ ca mang từ kinh thành về cho muội con lắc tay đấy, thích không?”
Tới gần mới thấy là Cố Vĩ và Cố Diệp, chẳng biết từ khi nào đã tới Giang Nam.
“Không đẹp bằng đồ ca ca tiểu Bắc làm đâu.”
Nam Nam được mẫu thân ta và tiểu Bắc nuông chiều từ nhỏ, thấy nhiều thứ tốt, những món đồ tầm thường sao lọt được mắt nàng.
Cố Vĩ cố nén giận.
“Nam Nam, nhưng ca ca có thể bảo vệ muội!”
“Đúng rồi, ai dám bắt nạt muội, chúng ta tuyệt đối không tha!”
Nam Nam lè lưỡi, làm mặt xấu với bọn họ.
“Xạo quá! Ca ca tiểu Bắc mới là giỏi nhất, ca có thể giết cả sói dữ!”
Cố Vĩ và Cố Diệp mặt mũi nghi hoặc.
Nhưng họ không biết, nếu không có tiểu Bắc, thì hôm nay Nam Nam đã chẳng thể đứng đây lành lặn nói chuyện.
Năm đó, do hạ nhân lơ là, một con sói hoang xông vào phòng, suýt nữa tha mất Nam Nam.
May mà tiểu Bắc đang ở phòng bên luyện chữ, nghe động liền lập tức lao vào, liều mạng đánh nhau với sói dữ, cuối cùng hạ được nó.
Tay phải của tiểu Bắc bị thương rất nặng, đại phu nói e là cả đời không cầm bút được nữa.
Thế nhưng, đứa trẻ ấy lại có ý chí hơn người, vết thương còn chưa lành đã tập viết bằng tay trái – mà nét chữ không hề kém hơn chút nào.
Từ nhỏ, Nam Nam đã nghe chuyện này không biết bao nhiêu lần từ miệng hạ nhân trong phủ.
Trong lòng nàng, tiểu Bắc là ca ca duy nhất, không ai thay thế được.
Thấy Nam Nam sắp khóc đòi đi tìm tiểu Bắc, ta mới từ từ bước tới, gọi Cố Vĩ và Cố Diệp lại.
Hai người họ vội vàng cung kính hành lễ với ta, gọi một tiếng “mẫu thân”.
Ta không đáp, chỉ mỉm cười – nụ cười nhàn nhạt không nóng cũng không lạnh.
“Có chuyện gì, vào rồi hãy nói.”
14
Không ngờ Cố phủ lại xảy ra nhiều chuyện đến thế.
Gia tộc bên ngoại của phu nhân – vốn phụ trách việc phát chẩn – bị tra ra tham ô, cả nhà bị tống vào đại lao, kết cục tốt nhất cũng chỉ là lưu đày.
Đứa con trai của phu nhân, cũng không còn nữa.
Nói ra cũng lạ, đại hạn kéo dài năm năm chẳng sao, vừa đổ một trận mưa, đứa bé lại không qua khỏi.
Phu nhân hóa điên, đến đêm thứ bảy sau khi con mất, lỡ chân rơi xuống giếng sâu, lúc phát hiện thì đã tắt thở.
Cố Duy Trọng bị liên đới bởi phủ Thượng thư, quan chức bị cách hết.
Hắn dứt khoát bán luôn phủ đệ ở kinh thành, không lâu sau đưa các con về quê cũ ở Giang Nam.
Không ngoài dự liệu, tiền đồ của Cố Dục và Cố Hoàn, chỉ nhìn cũng đã thấy được tận đáy.
Còn Cố Vĩ và Cố Diệp đến Lâm phủ, là muốn thử xem có xin được công việc gì không.
Thiếu niên tài tuấn cũng khó chống lại sự tầm thường của nhân tính.
Nhưng Lâm gia cũng có quy củ của Lâm gia.
Ta từ chối lời thỉnh cầu đó, chỉ viết cho họ một phong thư giới thiệu vào Thư viện Giang Nam, có vào được hay không, tùy vào chính họ.
Những ngày sau đó, mỗi lần quản gia đến bẩm báo, ta đều lo lắng quá mức.
Ta sợ Cố Duy Trọng tới cửa nhắc lại chuyện xưa, sợ hắn mượn danh Lâm phủ để tiện bề làm việc ở đất Giang Nam.
Nhưng lần này, là ta nghĩ nhiều rồi.
Sau khi mua lại hai gian nhà bên cạnh cố trạch Cố phủ, hắn sửa thành một trường tư, lấy học phí cực thấp, dạy bọn trẻ con trong xóm đọc chữ học văn.