1
Vừa giấu đống thịt “x/á/c sống” vào thùng rác, mẹ chồng đã bước vào bếp.
“Linh Sương à, nghỉ đi con. Mẹ xào ít thịt bò, sắp ăn cơm rồi.”
“Vâng, cảm ơn mẹ.” Tôi khẽ đáp, nhận ra mình thật sự đã sống lại.
Nhìn làn khói bếp mờ mờ bốc lên, tôi nhớ lại kiếp trước.
Khi đó, tôi chỉ có thể lén thay những “thứ nguy hiểm” ấy bằng hàng tôi tự mua — “đồ xịn” thật sự.
Rồi lại phải giả vờ khen:
“Mẹ mua khéo quá, vừa rẻ vừa bền.”
Đến khi tôi bệnh nặng cần tiền, chồng lại nói, nếu tôi sớm giao quyền quản lý tài chính cho mẹ thì giờ đã có tiền chữa bệnh.
Nhưng sau khi tôi c/h/ế/t, mẹ chồng lại bảo:
“Tiền nó tiết kiệm bao năm cũng tiêu hết rồi. C/h/ế/t thì thôi. Đợi thời gian nữa cưới vợ mới cho con.”
Thì ra, họ luôn biết rõ — chỉ là giả vờ ngu ngơ mà thôi.
Kiếp này, tôi chẳng định “gánh nghiệp thay ai” nữa.
“Ăn cơm thôi!”
Chồng tôi gắp một miếng thịt bò, vừa nhai vừa khen:
“Mẹ ơi, thịt bò hôm nay tươi quá! Giờ chắc đắt lắm hả mẹ?”
“Đúng rồi! 50 tệ một cân đấy! Nhưng con đoán xem mẹ mua bao nhiêu tiền?”
“40 à?”
“10 tệ một cân! Ông chủ đòi 10, mẹ còn mặc cả xuống 5, được cả bát đầy đây này!”
“Trời, mẹ siêu thật! 5 tệ mà mua được thịt ngon thế này!” Chồng tôi giơ ngón cái tán thưởng.
Con trai cũng phụ họa:
“Bà nội giỏi nhất! Bà nội mua thịt ngon nhất!”
Bà ta cười hả hê.
Tôi thấy ánh sáng tham lam lóe lên trong mắt bà, rồi bà nhìn sang chồng tôi. Anh ta khẽ gật đầu.
Mẹ chồng giả vờ khách sáo nói:
“Con đã nói thế thì mẹ nhận nhé. Cứ yên tâm làm việc đi, mẹ đảm bảo một năm tiết kiệm được cả căn nhà cho hai đứa!”
“Vâng~ cảm ơn mẹ!”
Cả nhà tiếp tục vui vẻ ăn uống. Nhìn khuôn mặt mãn nguyện của họ, tôi chỉ khẽ cười lạnh:
“Ăn đi… rồi xem sau này còn được ăn thứ gì ngon nữa không.”
Bữa tối kết thúc, tôi lên phòng nộp hồ sơ xin việc, hẹn vài buổi phỏng vấn.
Sáng hôm sau, tôi nói:
“Mẹ ơi, mai con đi phỏng vấn, chắc không về ăn tối đâu ạ.”
“Được rồi. Mai mẹ làm món gà hầm nấm với khoai tây xào chua cay nhé?”
“Mẹ làm gì cũng được ạ.”
Tôi biết, bà ta đang ngầm nhắc tôi thay mấy củ khoai trong bếp — vì chúng đã mọc mầm.
Tôi không nói thêm gì, quay về phòng.
Sáng hôm sau ra khỏi nhà, tôi bẻ hết mầm khoai, rửa qua, bỏ vào túi siêu thị sạch sẽ, rồi ung dung đi ra ngoài.
Phỏng vấn xong, tôi dạo phố, ghé một quán Tây, tự thưởng cho mình bữa tối sang chảnh.
Vừa uống xong ngụm rượu vang cuối, điện thoại reo:
“Linh Sương à, con… con mau đến bệnh viện Nhân Dân đi! Lạc Lạc với Thẩm Phong nhập viện rồi!”
Tôi vội vàng “giả” lo lắng: