Nhưng tôi đã ép nó xuống rồi.
Ép thật c.h.ặ.t.
Có như vậy, nó mới không cảm thấy đau lòng nữa.
6
Lúc mới ở bên Kỳ Tự, tôi cũng từng ngây ngốc thích anh.
Thích là chiếm hữu, là nghi ngờ, là d.ụ.c v.ọ.n.g.
Cho nên đến lần thứ ba anh biến mất, hoàn toàn không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn, nhưng một tuần sau lại thản nhiên quay về với mùi nước hoa xa lạ trên người, tôi cuối cùng cũng tỉnh ra khỏi cơn nôn nóng gần như phát điên của mình.
Thứ tôi có thể nhận được từ anh, chỉ có tiền.
Không kỳ vọng thì sẽ không thất vọng, vì thế tôi không còn làm phiền anh nữa, cũng không cố dò hỏi trợ lý của anh xem anh đi đâu, làm gì.
Mà anh hiển nhiên rất hài lòng với sự thức thời và hiểu chuyện của tôi, cho nên chúng tôi bình yên vô sự bên nhau suốt 5 năm.
5 năm.
Đã 5 năm rồi, anh còn hỏi trái tim tôi làm gì nữa chứ?
7
“Tối mai có buổi ra mắt trang sức haute couture của tập đoàn Lâm thị, em đi cùng anh.”
Kỳ Tự đeo kính không gọng, vừa lướt máy tính bảng vừa nhất quyết bắt tôi ở trong phòng sách “học cùng”.
Tôi cuộn mình trên sofa ngủ gà ngủ gật, nghe vậy liền đáp một tiếng:
“Được thôi.”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, tháo kính xuống cười cười:
“Em còn váy mới không? Để anh mua thêm cho em vài bộ.”
“Không cần.”
Tôi vươn vai.
“Sau này cũng chẳng mặc nhiều đến thế nữa.”
“Ý gì?”
Trong lòng tôi giật thót, nhận ra mình lỡ lời, l.ồ.ng n.g.ự.c lập tức đập thình thịch.
“…Thật ra..”
Tôi bĩu môi, giả vờ khó xử:
“...Thật ra em không thích mấy nơi giả tạo kiểu đó lắm, mệt người.”
Đôi mắt đen thẳm của Kỳ Tự chăm chú nhìn tôi, như đang phân biệt thật giả.
“Có lẽ là già rồi nhỉ?”
Tôi lười biếng ngáp một cái rồi bổ sung thêm.
Một lúc sau, anh bước tới ngồi cạnh tôi, kéo tôi ngồi lên đùi mình ôm lấy:
“Già cái gì mà già. Già chỗ nào?”
“Em sắp 30 rồi.”
“Anh đã 32.”
Kỳ Tự bật cười khẽ, l.ồ.ng n.g.ự.c rung lên nhè nhẹ:
“Em chê anh già à?”
Trong mắt anh mang theo ý cười, nhưng bên dưới lại thoáng qua sự dò xét bất an.
Tôi cọ nhẹ vào hõm cổ anh:
“Sao có thể chứ. Chỉ cần anh đừng chê em là được.”
Kỳ Tự khẽ thở dài, chậm rãi vuốt lưng tôi: