Kỳ Túc chuyển sang ngồi đối diện tôi, chắn mất tầm nhìn của tôi.
Giọng anh ta hạ thấp, mang theo chút dẫn dụ:
“Tầm Đông, nhiều năm như vậy rồi, nó từng cho cô lời hứa nào chưa? Nhưng tôi có thể cho cô danh phận, để cô danh chính ngôn thuận bước vào nhà cũ của nhà họ Kỳ.”
“Anh Kỳ…”
Tôi chân thành lên tiếng:
“Thứ như danh phận ấy, chỉ những người thiếu cảm giác an toàn mới cần đến thôi. Mà có danh phận rồi thì cũng đồng nghĩa có xiềng xích. Còn chuyện anh nói anh ấy lăng nhăng…”
Tôi nghiêng đầu, lần nữa nhìn về bóng người đang phi ngựa trên sân:
“Tôi hiểu rõ hơn anh nhiều. Với lại, sao anh biết tôi không lăng nhăng hơn anh ấy chứ?”
Kỳ Túc khẽ nhíu mày rất nhẹ, hồi lâu cũng không nói được gì.
Đúng lúc ấy, Kỳ Tự ghìm cương quay đầu, dứt khoát nhảy xuống ngựa, mang theo một trận gió nóng ập tới.
Anh sải bước nhanh đến bên tôi, cầm lấy ly nước của tôi ngửa đầu uống cạn.
Giọt mồ hôi lướt qua yết hầu lên xuống rồi mất hút vào cổ áo.
Anh cúi mắt lạnh lẽo nhìn Kỳ Túc:
“Anh cả, bây giờ mới đến lượt anh.”
Kỳ Túc cầm lấy roi ngựa đứng dậy, che giấu tia khó chịu nơi đáy mắt:
“Vị này của chú…”
Anh ta cố ý ngừng lại, như thể vì không tìm được cách gọi thích hợp mà vô cùng khó xử.
“Người bạn đồng hành này rất thú vị, mong lần sau còn được gặp lại.”
Sau khi Kỳ Túc rời đi, Kỳ Tự kéo tôi vào phòng thay đồ.
Cửa vừa đóng lại, anh đã ép tôi vào góc tường:
“Hắn lại nói gì với em?”
Trong không gian chật hẹp, ngay cả hơi thở quấn lấy nhau cũng nóng rực.
Tôi giơ tay lên, dùng mu bàn tay nhẹ nhàng lau vệt nước trên cổ anh từ dưới lên trên.
“Anh ấy nói anh không tốt, bảo em đi theo anh ấy.”
Yết hầu Kỳ Tự khẽ chuyển động dưới đầu ngón tay tôi. Anh bắt lấy tay tôi, cười lạnh một tiếng, không nói gì mà cúi đầu c.ắ.n mạnh lên môi tôi.
Giữa những lần môi lưỡi nghiền ép, sự hung hãn trong anh tràn ra:
“Thế em có ý gì?”
“Em không có ý gì cả…”
Tôi nhỏ giọng nói.
“Phía sau chuyện này còn liên quan tới công việc làm ăn với chuyện gia tộc của anh nữa, điều em không muốn nhất chính là nhìn anh khó xử.”
Dỗ dành đàn ông, với tôi bây giờ đơn giản như trở bàn tay.
Họ có thể không muốn nghe sự thật, cũng có thể không muốn nghe lời giả dối, nghe lời vô nghĩa cũng được, nhưng lời vô nghĩa ấy vẫn phải là lời dễ nghe.
Cho một cái tát rồi lại cho một quả táo ngọt, ch.ó hoang đến đâu cũng sẽ ngoan ngoãn nghe lời.
Nhưng điều kiện tiên quyết là… bạn không được thật sự yêu hắn.
Quả nhiên, khí lạnh quanh người Kỳ Tự tan đi rất nhiều, lực đạo trên môi cũng dịu dàng hơn.
Sau một khoảng im lặng, anh vùi đầu vào hõm cổ tôi, giọng nói nghèn nghẹn:
“Nhiều năm như vậy, em không gây chuyện với anh, không tranh giành với anh, đến cả lúc này cũng chỉ nghĩ cách để amh không khó xử. Em cố ý muốn khiến anh nợ em cả đời sao?”
Tôi vuốt lưng anh, lời an ủi cứ như nước máy chảy ra không ngừng: