Tôi đã nghĩ anh sẽ nói, sau khi liên hôn em vẫn có thể tiếp tục l.à.m t.ì.n.h nhân của tôi.
“Vì sao?”
Tôi hỏi.
Đầu ngón tay Kỳ Tự hơi cong lại, đôi mắt phượng mất hết thần thái chăm chú nhìn tôi không chớp:
“Vì sao cái gì? Chẳng lẽ em cho rằng… anh thật sự không có tình cảm với em?”
Tim tôi đập thình thịch, chậm rãi đứng dậy bước tới, ngồi lên đùi anh từ trên cao dẫn dắt chiến thắng của mình.
“Là loại tình cảm nào?”
Tôi kéo tay anh đặt lên eo mình.
“Trên thân thể… hay là trong tim?”
Kỳ Tự cau mày, ngẩng đầu nhìn tôi:
“Anh đang nói là anh thích em.”
“Bụp…”
Tiếng champagne bật nút vang lên.
Tôi thắng rồi.
Máu trong toàn thân như đang gào thét, nhưng tôi lại không dám động đậy lấy một chút.
“Em hiểu mà đúng không, Lý Tầm Đông.”
Anh nói.
“Anh chiếm hữu em, cho nên anh cũng muốn em chiếm hữu anh.”
Tôi chậm rãi hít thở:
“Không ai dám thật sự chiếm hữu anh.”
“Trước kia không có, không có nghĩa sau này cũng không có.”
Anh nhìn tôi.
“Em tới làm người đó đi. Chỉ có mình em.”
“Chỉ cần em đồng ý… anh sẽ là của em sao?”
“Phải.”
Anh đáp:
“Lấy tim đổi tim, lấy mạng đổi mạng.”
14
Hình như tôi đã thắng rồi.
Kỳ Tự bắt đầu rất lâu không quay về, ngày ngày đấu đá với Kỳ Túc đến long trời lở đất, thỉnh thoảng sẽ nhắn tin báo bình an, nói nhớ tôi.
Có lẽ tôi thật sự đã thắng rồi.
Nhưng lúc tôi hỏi đối tượng liên hôn là nhà nào, anh lại từ đầu đến cuối không chịu nói.
Đã lâu lắm rồi tôi mới đi gặp Doãn Hạ.
Trong hậu trường nhà hát, trước gương trang điểm của cô ấy đặt một bó hướng dương thật lớn.
“Phó Thời tặng đấy.”
Cô ấy ngại ngùng cười cười.
“Nói là tự tay chọn từng bông một.”
Tôi gật đầu, không lên tiếng.
Nghĩ kỹ lại thì, phần lớn hoa Kỳ Tự tặng tôi đều là trợ lý của anh mang tới.
Có lẽ cũng là trợ lý giúp chọn.
Tinh xảo, cầu kỳ, rực rỡ diễm lệ.
Anh lúc nào cũng bận rộn như thế, chưa từng tặng tôi loại hoa đơn giản và sáng bừng như hướng dương.
Nhưng nhìn những mặt trời nhỏ đang nở rộ ấy, tôi lại thấy thật ghen tị.
Tôi có nhiều vật chất hơn Doãn Hạ rất nhiều, bây giờ còn có cả trái tim của Kỳ Tự, vậy tại sao tôi vẫn cảm thấy không đủ?
“Cậu đang nghĩ gì thế?”
Doãn Hạ nhìn ra tôi đang thất thần.
“Tớ đang nghĩ…”
Tôi dời mắt khỏi bó hướng dương.
“Cậu cảm thấy tình yêu là gì?”
Doãn Hạ hơi bất ngờ, chớp chớp mắt, thấy tôi thật sự nghiêm túc hỏi nên cũng cẩn thận suy nghĩ:
“Tớ nghĩ… tình yêu là bao dung.”
Thì ra là vậy.