1.
Ngày tôi phát hiện Kỷ Ngôn Kỳ ngoại tình là khi vừa trở về từ bệnh viện. Chưa kịp nghỉ ngơi, tôi đã nhận được cuộc gọi từ trợ lý của anh.
Người gọi nói rằng Kỷ Ngôn Kỳ vừa xô xát với người phụ trách dự án trong một buổi tiệc rượu.
Tôi bụng mang dạ chửa được sáu tháng, cuống cuồng chạy tới hiện trường, và bắt gặp cảnh tượng đó ngay ngoài cửa nhà hàng.
Giản Tư Tư đang khóc, vừa khóc vừa dùng tăm bông nhẹ nhàng xử lý vết thương trên mặt anh.
“Tổng giám đốc Kỷ, anh không nên xúc động như vậy. Vì em mà làm hỏng một dự án hàng chục triệu tệ thì thật không đáng,” cô nói, giọng nức nở.
Trên đường đi, trợ lý cũng đã kể sơ qua cho tôi mọi chuyện.
Chỉ vì lúc nâng ly, người phụ trách kia vô tình nhìn Giản Tư Tư quá lâu, tay còn chạm nhẹ vào tay cô ấy.
Một người như Kỷ Ngôn Kỳ – lúc nào cũng bình tĩnh và chín chắn – lại đột ngột mất kiểm soát, ra tay đánh người vì một chuyện như thế.
Anh cau mày, dịu dàng lau giọt nước mắt bên khóe mắt cô, giọng trầm thấp đầy xót xa.
“Sao lại không đáng? Em là người của anh mà…”
Người của anh ư?
Câu nói ấy, Kỷ Ngôn Kỳ chưa nói hết.
Lúc ấy, vì đang bôi thuốc nên khoảng cách giữa hai người vô cùng gần. Không khí mơ hồ đến mức khiến người ngoài chỉ nhìn thôi cũng thấy nghẹn.
Kỷ Ngôn Kỳ quay đầu đi, như thể đang cố gắng giữ lại chút lý trí cuối cùng.
“Em là nhân viên dưới quyền anh. Anh là sếp, sao có thể khoanh tay đứng nhìn khi em bị ức hiếp.”
Giản Tư Tư rưng rưng nhìn anh, cắn môi dưới, cố chấp hỏi:
“Chỉ có vậy thôi sao? Em thật sự chỉ là nhân viên của anh thôi sao?”
Kỷ Ngôn Kỳ không đáp. Anh đứng dậy, cầm lấy áo khoác định rời đi.
Thế nhưng Giản Tư Tư bất ngờ ôm chặt lấy anh từ phía sau, nghẹn giọng hỏi:
“Nếu người đầu tiên gặp anh là em… thì liệu anh có cưới em không?”
Kỷ Ngôn Kỳ không trả lời. Anh chỉ khẽ nói một câu: họ vốn dĩ không thể nào.
“Em không tin anh lại hoàn toàn không có cảm giác gì với em… Những ngày vừa rồi, rõ ràng chúng ta đã rất hạnh phúc bên nhau.”Giản Tư Tư mắt đỏ hoe, khẽ kiễng chân, đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe môi anh.
Giữa dòng người xe đông đúc trên phố, Kỷ Ngôn Kỳ cuối cùng cũng buông xuôi lý trí, siết cô thật chặt trong vòng tay.
“Anh đã có vợ, con cũng sắp chào đời. Ly hôn không phải là lựa chọn anh có thể làm được.”“Cho dù bây giờ anh có ở bên em thì cũng chẳng đi đến đâu cả. Em theo anh, chỉ có thể sống trong bóng tối, chẳng bao giờ có danh phận. Em thật sự chấp nhận được điều đó sao?”
Giản Tư Tư dựa vào lòng anh, nước mắt tuôn như vỡ đê:“Rõ ràng anh yêu em, tại sao chúng ta lại không thể ở bên nhau?”“Anh ly hôn đi, rồi cưới em có được không? Cô ấy có thể sinh con cho anh, thì em cũng làm được mà…”
2.
Tôi ngồi lặng trong xe, tận mắt nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng trước mắt. Một cảm giác nghẹn nơi lồng ngực như muốn bóp nghẹt lấy hơi thở.
Lần trước khi tôi đi uống trà chiều cùng vài người vợ trong giới, có một chị đã ái ngại nhắc nhở:Cô ấy nói từng thấy Kỷ Ngôn Kỳ cùng một cô gái lạ ra vào nhà hàng, trò chuyện rất thân mật.
Lúc ấy, tôi vẫn tin tưởng anh tuyệt đối.Tôi còn nói gì nhỉ?
Tôi nói: “Không thể nào đâu. Người ta có thể phản bội, nhưng Kỷ Ngôn Kỳ thì không.”
Nhưng giờ phút này, cảm giác như ai đó vừa tát tôi một cái thật mạnh vào mặt – đau rát, choáng váng, không thể lẩn tránh.
Tôi không bước xuống xe để vạch mặt hay chất vấn anh trước đám đông.Tôi chọn cách im lặng quay đầu bỏ đi, như một kẻ hèn nhát.
Mọi chuyện diễn ra quá đột ngột, đến mức tôi chẳng thể định hình nổi mình nên phản ứng ra sao.Tôi cần thời gian để bình tĩnh lại. Cần ngồi xuống và nghĩ thật kỹ, thật kỹ.
Tối hôm ấy, Kỷ Ngôn Kỳ về nhà sớm hơn mọi ngày.Tôi không còn ra đón anh như thói quen trước đây, chỉ lặng lẽ ngồi trong phòng khách.
Bữa cơm tối vừa bắt đầu không lâu, anh bất ngờ mở miệng:“Anh nhận ra… dạo gần đây mình không còn yêu em nhiều như trước.”
Mắt tôi nóng ran. Tôi đặt đũa xuống, ngước lên nhìn anh chằm chằm:“Vậy anh đang nói gì? Là muốn ly hôn sao?”
Anh hơi khựng lại, ánh mắt chợt liếc sang cái bụng sáu tháng đang nhô cao của tôi.
“Anh chỉ nói đùa thôi… Em đừng giận, em đang mang thai mà.”
Lồng ngực tôi như bị nhét đầy bông gòn ướt, nặng trĩu và khó thở đến mức nghẹn lại.
Đứa bé trong bụng – mấy ngày nay vẫn rất ngoan – đột nhiên đạp mạnh một cái.
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy tủi thân đến tận cùng.Tiếng nức nở bật ra, nước mắt không cách nào ngăn lại được, rơi lã chã xuống má.
Kỷ Ngôn Kỳ hoảng hốt, bước tới cạnh tôi, dịu dàng lau nước mắt bằng đầu ngón tay.“Đừng khóc nữa mà… Em khóc như vậy, tim anh cũng vỡ ra mất.”
“Lỗi của anh, là anh sai… Không nên nói đùa kiểu đó, không nên chọc giận vợ anh – người mà anh yêu nhất đời.”
Anh kéo tôi vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành.
“Có phải em bé lại nghịch phá khiến em không thoải mái không? Đợi con chào đời rồi, xem anh có trị được nó không.”
Anh cúi người, áp tai vào bụng tôi, ánh mắt đầy trìu mến.
“Con yêu à, ba đây.”“Ở trong bụng mẹ phải ngoan ngoãn nhé. Mẹ bầu đã cực lắm rồi, đừng khiến mẹ mệt thêm nữa.”
Tôi nhìn anh, lòng đầy mâu thuẫn.Tôi tự hỏi – rốt cuộc là tôi chưa đủ tốt ở điểm nào, mà anh lại phản bội tôi như vậy?
3.
Nửa đêm tỉnh giấc, bên cạnh tôi chỉ còn trơ lại nửa chiếc giường lạnh tanh.Kỷ Ngôn Kỳ đứng ngoài ban công, cả người phủ đầy bóng tối, tự nhốt mình ở đó để hút thuốc suốt đêm.
Anh từng bỏ thuốc kể từ ngày biết tôi mang thai.