Từ trước đến nay, Cố Viễn luôn nghĩ rằng Lâm Vãn chỉ là một đóa tơ hồng bám trên người anh để sống tạm. Rằng không có anh, cô chẳng thể xoay sở nổi với cuộc đời.
Vì vậy anh mới có thể thản nhiên đề nghị ly hôn, thản nhiên quăng cho cô ba chục bạc, như ban phát cho kẻ yếu thế.
Nhưng hiện thực lại vả vào mặt anh không trượt phát nào:
Chức vụ sĩ quan và đồng lương mà anh từng tự hào, trong mắt Lâm Vãn hiện tại chẳng đáng một xu.
Cái sự chênh lệch đến choáng váng đó, cùng với cảm giác bị “qua mặt” âm thầm suốt ba năm hôn nhân, khiến anh ta gần như phát điên.
“…Tôi không biết.”
Anh ta nghiến răng, từng chữ như rít ra từ kẽ hàm.
“Không biết? Con ngủ với người ta ba năm trời, mà con dám bảo không biết nó có bản lĩnh đó?”
Triệu Quế Lan trợn mắt, giọng rít lên đầy hoài nghi và cay độc:
“Nó chắc chắn đã sớm bám lấy cái ông giám đốc kia rồi! Đúng là thứ mặt dày không biết xấu hổ! Nhà họ Cố chúng ta đúng là xui tám đời mới rước về cái loại đàn bà lăng loàn đó!”
“Đủ rồi, mẹ!”
Cố Viễn bất ngờ đứng bật dậy, gằn giọng quát.
Tuy trong lòng anh ta chưa từng thật sự tôn trọng Lâm Vãn, nhưng cũng không đến mức tin cô là hạng đàn bà tùy tiện như mẹ mình nói.
Ít nhất, trong ba năm làm vợ anh, Lâm Vãn luôn lặng lẽ chịu đựng, nhẫn nhục, chẳng bao giờ vượt qua giới hạn.
Nói cô có gian tình với giám đốc Vương?
Chính anh ta cũng là người đầu tiên không tin.
“Anh gào cái gì mà gào? Giờ oai lắm rồi phải không? Dám quát cả mẹ mình hả?!”
Triệu Quế Lan ngồi phịch xuống đất, bắt đầu vừa đập đùi vừa tru tréo như lên đồng:
“Tôi tạo nghiệt gì mà ra nông nỗi này?! Cả đời vất vả nuôi mày khôn lớn, mày được làm quân nhân, cuối cùng lại cưới về một con sao chổi chuyên rước xui xẻo về nhà! Giờ thì hay rồi đấy, vừa ly hôn xong nó đã lên hương, cả nhà mình thành trò cười cho thiên hạ! Mặt mũi mẹ sau này biết giấu vào đâu giữa khu tập thể đây hả?!”
Cố Viễn bị tiếng khóc nháo loạn ấy làm cho đầu óc quay cuồng, bực đến mức vung nắm đấm đập mạnh xuống bàn.
“Đủ rồi! Đừng có khóc nữa!”
Anh ta vò đầu bứt tóc, lại ngồi phịch xuống ghế, ánh mắt tối sầm như mây giông kéo tới.
“Một trăm bảy… chuyên gia nếm trà…”
Anh ta lặp đi lặp lại như niệm chú, trong lòng vẫn không tài nào tiêu hóa nổi sự thật đó.
Một đứa con gái nông thôn, ngay cả cấp hai cũng không tốt nghiệp, rốt cuộc làm cách nào mà trở thành nhân tài được cả tỉnh công nhận?
“Không được! Tao phải tới tận nơi hỏi cho ra lẽ!”
Triệu Quế Lan đột nhiên bật dậy, ánh mắt lóe lên tia độc ác đầy quyết tuyệt:
“Xem con tiện nhân đó rốt cuộc giở trò gì! Tao không tin – một con đàn bà quèn mà dám lật trời chắc?! Tao phải lột trần bộ mặt thật của nó, để cả thiên hạ biết cái loại đàn bà như nó rốt cuộc là thứ gì!”
Dứt lời, bà ta giậm chân thình thịch lao thẳng ra khỏi cửa, hướng về phía nhà máy trà Hồng Tinh như một cơn lốc.
Cố Viễn đứng yên một lúc, do dự. Nhưng cuối cùng, anh ta không ngăn lại.
Vì trong lòng anh ta, cũng có một nghi vấn chưa lời giải.
Và anh ta mơ hồ cảm thấy—
Nếu không làm rõ chuyện này, rất có thể, cả đời anh ta sẽ bị ám ảnh bởi nó.
3.
Triệu Quế Lan là cái tên nổi như cồn trong khu tập thể quân đội vì tính khí chanh chua và ăn nói đanh đá.
Hôm nay bà ta hùng hổ lao thẳng đến nhà máy trà Hồng Tinh, đến mức bảo vệ cổng còn chưa kịp ngăn lại.
Nhưng bà ta không đi vào văn phòng giám đốc, mà đổi hướng, chạy thẳng đến xưởng nữ công – nơi Lâm Vãn từng làm việc.
“Các chị em ơi, tôi kể cho mà nghe một chuyện cười to bằng trời đây này!”
Vừa bước vào cửa, bà ta đã cố ý gào lên the thé, lập tức thu hút sự chú ý của cả xưởng.
Đám công nhân nữ đang bận rộn cũng phải ngừng tay, ngẩng đầu nhìn bà ta đầy tò mò.
“Biết con Lâm Vãn không? Chính là cái đứa cả ngày im như thóc ấy! Hôm nay nó chính thức ly hôn với con trai tôi rồi!”
Triệu Quế Lan chống nạnh, vẻ mặt hớn hở đầy ác ý.
“Các cô đoán xem? Giám đốc nhà máy các cô bảo sẽ trả cho nó một trăm bảy chục tệ mỗi tháng, bổ nhiệm nó làm… gì cơ chứ? ‘Chuyên gia nếm trà’! Trời đất ơi, nghe xong tôi cười muốn nội thương!”
Câu nói vừa dứt, cả xưởng lập tức ồn ào như ong vỡ tổ.
“Một trăm bảy?! Thật hay đùa đấy?”