3.
“Vậy ra, đây là giải pháp mà anh và Thư Tịnh Tịnh cùng nhau nghĩ ra sao?”
Tầm giờ này, con gái chắc đã được bảo mẫu dỗ ngủ.
Còn Thư Tịnh Tịnh – cô ta đang mặc đồ ngủ, ngồi trên ghế sofa lau mái tóc ướt còn chưa kịp khô, vẻ mặt lười biếng như thể đang ở chính nhà mình.
Đây cũng chẳng phải lần đầu cô ta ngủ lại.
Tất cả đều tự nhiên đến mức vô lý. Không một chút chột dạ.
Tôi nhìn chằm chằm Lộ Diễn một lúc lâu. Mãi đến khi thấy rõ trong ánh mắt anh ta — là sự lảng tránh và hoảng hốt sau cơn giận dữ.
Thì ra cơn điên ban nãy chẳng qua là để giành thế chủ động, hòng dập tắt phản kháng của tôi như trước giờ vẫn vậy.
Lấy chuyện tôi đi chơi về trễ làm “tội lớn”, rồi tiện tay đổ hết lỗi anh ta bị đình chỉ lên đầu tôi, thao túng dư luận trong chính ngôi nhà này.
Còn lý do thực sự khiến anh ta bị đình chỉ — lại cố tình né tránh, chẳng ai dám nhắc đến.
Đúng là chiêu trò quen thuộc của Lộ Diễn.
Tôi đè nén cơn lạnh buốt trong lòng, mở miệng, giọng nói không to nhưng vô cùng kiên quyết:
“Em không đồng ý. Em không đồng ý để anh và Thư Tịnh Tịnh bịa đặt rằng em mới là người thứ ba, để giúp hai người rửa sạch tai tiếng.”
“Lộ Diễn, khi chúng ta kết hôn, anh làm gì có bạn gái? Anh còn từng nói, anh và Thư Tịnh Tịnh chưa bao giờ yêu nhau, đúng không?”
“Huống hồ lúc đó cô ta còn đang ở nước ngoài. Nếu đã muốn dựng kịch bản, ít nhất cũng nên có chút logic đi chứ?”
“Em và anh là vợ chồng hợp pháp, có giấy tờ rõ ràng. Anh tưởng lãnh đạo nhà trường và sinh viên đều dễ bị anh dắt mũi sao?”
Sắc mặt Lộ Diễn lập tức đỏ bừng. Anh ta lắp bắp phản bác:
“Cho nên… cho nên anh mới cần em cùng đến trường giải thích! Lệnh Tuyết, em không có công việc, còn anh mà mất luôn việc thì…”
“Anh là người lớn, không sao. Nhưng còn con gái chúng ta thì sao? Tiền học phí, tiền các lớp học thêm đắt đỏ như vậy, ai sẽ lo?”
“Em giúp anh cũng là giúp chính mình, giúp con của chúng ta. Chỉ cần em đồng ý đính chính, những chuyện còn lại anh lo hết!”
Tôi nhướn mày, có phần kinh ngạc.
Anh ta bị bắt quả tang ngoại tình là chuyện ai cũng thấy rõ. Không lẽ giờ còn muốn bẻ cong sự thật?
Hay… anh ta định biến giấy đăng ký kết hôn thành đồ giả?
“Anh định ‘giải quyết’ kiểu gì?” – tôi hỏi.
Lộ Diễn nghiến răng, sau đó lí nhí như đang đưa ra một kế hoạch “vĩ đại”:
“Chúng ta có thể… tạm… ly hôn giả...”
Nói đến đây, giọng điệu của Lộ Diễn bắt đầu ấp úng.
Bên cạnh, Thư Tịnh Tịnh liền nở một nụ cười nhẹ, chủ động tiếp lời với vẻ mặt thân thiện giả tạo:
“Chị chỉ cần nói là lúc tôi đi du học, chị đã chen vào tình cảm giữa tôi và A Diễn, mang thai trước hôn nhân, ép anh ấy phải cưới chị…”
“Tôi và Lộ Diễn sinh con gái sau khi kết hôn.”
Tôi lạnh lùng cắt ngang.
Thư Tịnh Tịnh khẽ nhún vai, như thể chẳng buồn so đo, nhưng miệng vẫn không ngừng vấy bẩn lên danh dự của tôi:
“À đúng rồi, đứa đầu tiên mất, sau mới sinh bé gái chứ gì? A Diễn là vì đứa trẻ nên mới gắng gượng sống cùng chị đến tận bây giờ.”
“Chị còn bắt anh ấy tìm cách luồn lách xin việc cho chị trong trường, anh ấy miễn cưỡng đồng ý, nhưng cuối cùng lại không đành lòng lấy đi cơ hội của người khác nên mới ‘loại’ chị. Vì chuyện đó, chị giận dữ nổi khùng, suốt ngày gây gổ, làm loạn nhà cửa. A Diễn hết cách mới đề nghị ly hôn. Gần đây hai người cũng tính ra toà làm thủ tục rồi còn gì.”
“Dù gì ban sáng chị cũng đã ầm ĩ đòi ly hôn rồi, giờ thật sự ký đơn chẳng phải đúng ý chị sao? Hay là chị lại đang ghen, chứ thật ra chẳng hề muốn ly hôn đúng không?”
“Không sao mà. Vì chị yêu A Diễn mà, đúng không? Vì tương lai của anh ấy, chắc chị cũng sẵn lòng buông tay nhỉ? Chị Chúc, chị tốt như vậy mà.”
Giọng cô ta dẻo ngọt, từng chữ như rót mật, nhưng đầy nham hiểm.
“Lệnh Tuyết… đợi mọi chuyện yên ổn lại, anh nhất định sẽ cưới lại em.”
Lộ Diễn rốt cuộc cũng lên tiếng, vội vã tiếp lời, nhưng vẫn mang theo cái thái độ kẻ bề trên — như thể anh ta ban cho tôi một cái đặc ân cao quý lắm.
Cứ như chuyện “tái hôn với Lộ đại giáo sư” là một vinh dự mà tôi phải biết trân trọng.
Tôi im lặng trong vài giây, nhìn hai kẻ diễn sâu trước mặt.
Rồi tôi khẽ hỏi lại, giọng điềm tĩnh nhưng ánh mắt đã lạnh đi hẳn:
“Vậy cho tôi hỏi lại một lần nữa… chính xác là, hai người muốn tôi ‘hợp tác’ kiểu gì?”
“Miệng nói suông thì ai chẳng được. Trường học đâu thể chỉ nghe vài câu là tin tôi là kẻ thứ ba, còn hai người thì trong sạch?”
Tôi hỏi, giọng vẫn điềm tĩnh.
Thư Tịnh Tịnh khẽ cười thành tiếng, như thể tôi đang tự huyễn hoặc chính mình.
Ánh mắt cô ta nhìn tôi — như thể đang thương hại một người quá ngây thơ.
“Chị không biết à? Từ lúc tôi ra nước ngoài, A Diễn chưa từng ngừng liên lạc với tôi. Email, điện thoại… đều đều suốt bao năm.”
“Khi ba mẹ tôi phá sản rồi nhảy lầu tự vẫn, tôi vì trốn nợ mà phải lưu vong nơi xứ người. Nhưng tôi từ nhỏ sống trong nhung lụa, không biết kiếm tiền, cũng chẳng sống nổi ở nước ngoài.”
“Là A Diễn vẫn luôn quan tâm, vẫn luôn dẫn dắt tôi. Là anh ấy, từng chút một, kéo tôi khỏi hố sâu tuyệt vọng.”
“Tiền tiêu hết rồi cũng không sao — A Diễn mời tôi về nước hết lần này đến lần khác, hứa sẽ chăm sóc tôi cả đời.”
“Vé máy bay để tôi hồi hương, căn hộ tôi đang ở bây giờ, đều do A Diễn trả.”
Cô ta cười ngọt ngào, nụ cười như rót mật – nhưng mỗi câu thốt ra đều như dao cắm thẳng vào tim tôi.