Mặt Thư Tịnh Tịnh tái nhợt, môi run lên từng hồi, nhìn đám sinh viên xung quanh đang bàn tán mà tức đến nỗi không nói nên lời.
“Chị đang nói vớ vẩn cái gì vậy?!”
Thì ra cô ta biết — lãnh đạo nhà trường có thể dễ dãi, nhưng những cái miệng đang hóng chuyện kia... không dễ bị mua chuộc.
Tôi còn định nói thêm, thì Lộ Diễn sa sầm mặt, vội cắt ngang:
“Đủ rồi! Đừng ồn nữa! Đưa bác — đưa mẹ đi viện trước đã!”
Vào viện, mẹ tôi rất nhanh tỉnh lại.
Cơ thể không có vấn đề gì lớn, chỉ là cứ gào ầm lên đòi không gặp tôi.
Mà tôi cũng chẳng muốn gặp.
Lúc nhìn bản đồ, tôi thấy từ bệnh viện tới cục dân chính cũng không xa, thế là tôi gọi Lộ Diễn đi luôn — sẵn tiện ký cho xong, khỏi phải hẹn thêm lần nữa.
Lộ Diễn nhíu mày, tỏ vẻ khó chịu:
“Không cần phải gấp vậy chứ?”
Tôi vừa bước ra khỏi cổng viện, vừa cười cười:
“Anh còn phải cầm tờ giấy xác nhận ly hôn quay lại trường để phục chức mà. Công việc không vội sao?”
Theo kế hoạch, Lộ Diễn sẽ mang giấy ly hôn tạm thời quay lại làm việc, một tháng sau — cầm giấy ly hôn chính thức công bố trong nội bộ.
Cuối cùng thì... cũng thật sự sắp ly hôn rồi.
Lần này, Thư Tịnh Tịnh ngoan ngoãn một cách khác thường. Không gây chuyện, không khóc lóc, thậm chí còn "chủ động" ngỏ lời sẽ thay tôi chăm sóc mẹ.
Buồn cười thật.
Mẹ tôi không ưa tôi, nhưng lại có thể dịu dàng hòa nhã với Thư Tịnh Tịnh.
Từ cục dân chính bước ra, Lộ Diễn khẽ thở dài, giọng trầm thấp:
“Dù sao cũng sắp xong rồi, hay là em ra ngoài du lịch vài hôm đi. Một tháng nữa quay về lấy giấy chứng nhận, lúc đó mọi chuyện cũng lắng xuống rồi.”
Tôi không nói gì, chỉ cúi đầu, mở lại bài đăng đang gây sóng gió trên diễn đàn trường.
Bình luận phía dưới dày đặc.
Đúng là có tiền thì cái gì cũng làm được — đội ngũ "hải quân mạng" đã bắt đầu đẩy sóng. Bất kỳ lời bênh vực yếu ớt nào dành cho tôi vừa ló lên đã bị vùi dập không thương tiếc. Thay vào đó là vô số "bằng chứng" mới — cho rằng tôi đê tiện, đạo đức băng hoại, còn diễn giỏi hơn cả kịch truyền hình.
Chửi rủa như nước lũ dội thẳng vào tôi.
Lúc này, tôi mới hiểu — mọi chuyện… Lộ Diễn không những biết, mà có khi còn là người ra lệnh trực tiếp.
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt, mây nặng như đè xuống cả lòng ngực.
Khẽ thở ra một tiếng rất nhẹ:
“…Ừ. Được.”
Sau đó, tôi xách va li — không nói với ai một lời — thẳng đường ra sân bay.
Từ đó trở đi, tôi biến mất khỏi thế giới của họ.
Chỉ duy nhất một lần nữa gặp lại.
Là lúc đến cục dân chính ký nhận giấy chứng nhận ly hôn chính thức.
Và rồi, lần thứ hai.
Là mười một năm sau.
Tại sân bay tấp nập người qua kẻ lại.
Giữa đám đông lộn xộn, tôi thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc.
Đó là Thư Tịnh Tịnh — bế đứa trẻ trên tay.
Phía sau cô ta, là một thiếu nữ mười bảy tuổi — nét mặt lạnh lùng, đôi mắt đầy xa cách.
Chính là con gái tôi — Lộ Niệm Thanh.
8.
Trông có vẻ là một chuyến du lịch gia đình năm người.
Con gái tôi vác theo đủ thứ túi lớn túi nhỏ, mặt sầm sì, im lặng lẽo đẽo đi cạnh Thư Tịnh Tịnh.
Đã nhiều năm không gặp, khuôn mặt rạng rỡ ngày xưa của Thư Tịnh Tịnh giờ vẫn còn nét tươi tắn, vóc dáng mảnh mai được giữ gìn cẩn thận. Nhưng chẳng hiểu sao — khí chất của cô ta đã khác hoàn toàn.
Gương mặt ấy vẫn là gương mặt tôi từng quen thuộc, nhưng nhìn kỹ thì… chỉ giống như bao bà nội trợ tầm thường khác.
Đối diện cô ta là mẹ chồng cũ của tôi, vẫn cái bộ dạng nghiêm khắc quen thuộc. Không biết đang “giáo huấn” điều gì, cứ lải nhải không dứt. Thư Tịnh Tịnh chau mày khó chịu, cuối cùng không nhịn được mà lên tiếng phản bác.
Cho đến khi Lộ Diễn đẩy hành lý bước tới — hai người họ mới lập tức im bặt.
Lúc này tôi mới phát hiện, người thay đổi nhiều nhất chính là Lộ Diễn.
Mới hơn bốn mươi tuổi, vậy mà tóc anh ta đã bạc quá nửa.
Tôi đứng yên nhìn một lúc, rồi lặng lẽ quay người bước đi.
Không cần chào hỏi.
Cũng chẳng cần nhắc mình là ai.
Dù sao thì — mười mấy năm qua, ngoại trừ khoản tiền trợ cấp nuôi con được chuyển đều đặn mỗi quý, tôi chưa từng có bất kỳ liên hệ nào với họ.
Ngay cả khi mẹ tôi qua đời hai năm trước, tôi cũng không quay về lo hậu sự.
Theo lịch trình, tôi gặp vài người bạn cũ trong giới sưu tầm nghệ thuật, trò chuyện công việc một chút. Sau đó còn dư lại hai ngày.
Tôi xách theo chút quà, đến thăm thầy Trương – người từng dang tay giúp đỡ tôi năm xưa.
Ra khỏi nhà thầy, tiện đường tôi ghé qua khu trường cũ đi dạo một vòng.
Không ngờ, lại gặp cả nhà họ Lộ thêm lần nữa.
Lần này, mẹ chồng cũ không có mặt.
Tôi không hề phát hiện ra họ trước.
Là con gái tôi — Niệm Thanh — trong tiếng nức nở bật ra một câu gọi:
“Mẹ ơi...”
Tôi mới giật mình quay lại.
Lúc đó trên tay tôi đang xách một hộp đậu phụ thối, một túi xiên nướng, một hộp miến trộn cay và một cái bánh kẹp chiên nóng hổi. Trong miệng còn ngậm nửa cây xúc xích nướng...
Bốn ánh mắt giao nhau.
Tôi lúng túng nhếch môi cười, nhai tiếp miếng xúc xích trong miệng. Chóp chép.
“À… mẹ đi công tác ngang qua đây thôi, mai phải bay rồi. Mấy đứa cứ đi dạo tiếp đi nhé, mẹ đặt xe rồi, sắp tới nơi rồi, mẹ đi trước đây.”
Tôi cố tình lờ đi gương mặt ướt nhòe của con gái, những giọt nước mắt rơi tí tách xuống má như chuỗi hạt đứt dây.
Tôi cũng không nhìn ánh mắt Lộ Diễn — ánh mắt đầy mâu thuẫn, vừa phức tạp, vừa như muốn níu kéo.
Lại càng chẳng bận tâm đến vẻ cảnh giác như sắp giương cung bạt kiếm của Thư Tịnh Tịnh.
Tôi quay đầu, nhanh chóng rời khỏi nơi hỗn độn đó.
Nhưng tôi rốt cuộc vẫn không đi được.