01
Từ thuở nhỏ, ta và Thẩm Hoài Xuyên đã sớm có hôn ước định sẵn.
Năm ta mười một tuổi, mẹ qua đời. Phụ thân vì mải mê chuyện làm ăn, không thể chăm sóc chu đáo. Thẩm di mẫu thương xót ta lẻ loi lại thiếu bàn tay dạy dỗ của mẫu thân, liền đưa ta về Trường An, nuôi nấng bên cạnh.
Chỉ chờ đến ngày ta trưởng thành sẽ chính thức gả về Thẩm gia, thành thân với Thẩm Hoài Xuyên.
Nhưng trớ trêu thay, Thẩm Hoài Xuyên lại không thích ta.
Hắn sinh ra đã mang vẻ tuấn tú như ngọc, lại xuất thân từ danh môn vọng tộc.
Ngày gặp mặt, hắn khẽ cúi đầu liếc ta một cái, trong mắt lộ rõ vẻ kiêu căng: “Ngươi là Vệ Thư Diệu?”
Ta nhẹ nhàng gật đầu.
Ánh mắt hắn từ trên cao lướt qua người ta, sau đó hừ lạnh: “Mẫu thân ta nói ngươi như tiên nữ giáng trần, giờ xem ra… cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Thẩm di mẫu nghe vậy, không vui, lườm hắn một cái: “Ngươi nói chuyện kiểu gì vậy? Con bé là thê tử tương lai của ngươi đấy.”
Thẩm Hoài Xuyên lạnh mặt, đáp gọn: “Ta chẳng có thê tử gì cả.”
“Cuộc hôn nhân này, ta không chấp nhận.”
Khi ấy ta còn nhỏ, chỉ nghĩ hắn nói đùa như mấy đứa trẻ con giận dỗi.
Dù sao, hôn thư đã viết rành rành, tên ta và hắn nằm trên giấy trắng mực đen, đâu phải chuyện dễ dàng phủi bỏ.
Càng lớn, dung mạo ta càng thêm rực rỡ, đoan trang.
Thái độ của Thẩm Hoài Xuyên với ta cũng dần thay đổi.
Mỗi lần gặp nhau, hắn đều ôn hòa gọi ta một tiếng: “Thư Diệu muội muội.”
Đến sinh thần ta hằng năm, hắn luôn tự mình chọn quà, dường như cũng bỏ nhiều tâm ý.
Thẩm di mẫu từng nói: phu thê với nhau, nếu có thể tôn trọng, thấu hiểu lẫn nhau thì đã là điều hiếm có.
Vì vậy, ta không dám mơ mộng quá xa vời.
Không mong hắn phải yêu ta say đắm, chỉ hy vọng sau này có thể cùng nhau sống những tháng ngày hòa thuận, tương kính như khách.
02
Hôm nay là ngày tổ chức yến tiệc thưởng hoa.
Buổi yến do Thẩm di mẫu đứng ra chủ trì, mời đến không ít các tiểu thư khuê các nhà quan lại trong kinh thành.
Vài hôm trước, biểu muội của Thẩm Hoài Xuyên – Tô Thiển Nguyệt – đã đến phủ ở tạm một thời gian. Nghe nói nàng đang tuổi cập kê, muốn ở lại Trường An tìm một mối hôn sự xứng tầm, môn đăng hộ đối.
Chỉ e buổi yến hôm nay cũng là vì chuyện đó, bề ngoài là ngắm hoa, kỳ thực lại là chọn rể hiền.
Ma ma giúp ta chải tóc, chỉnh trang y phục, rồi quay sang dặn dò nha hoàn bên cạnh: “Yếm của cô nương lại hơi chật rồi, phải may cái mới thôi.”
Nói xong, bà không quên cười trêu ghẹo: “Dáng người cô nương như vậy, sau này thành thân rồi, nhất định công tử nhà nào cưới được cũng mừng đến phát cuồng.”
Ta đỏ bừng mặt, nhẹ giọng trách: “Ma ma, đừng nói nữa…”
“Được rồi được rồi, nô tỳ không nói nữa đâu. Cô nương mau ra ngoài đi, yến tiệc bắt đầu rồi.”
Vì không phải nhân vật trung tâm, ta chỉ lặng lẽ đi phía sau Thẩm di mẫu, giúp bà tiếp đón khách khứa.
Sợ ta mệt, di mẫu khẽ bảo: “Con không cần bận rộn theo ta đâu. Vườn sau hoa đào nở rộ, Diệu Diệu à, con đi bẻ vài cành mang về cắm bình ngắm chơi cũng được.”
Ta vâng lời, men theo con đường nhỏ dẫn ra vườn sau.
Từ xa đã trông thấy bóng dáng Thẩm Hoài Xuyên.
Bên cạnh hắn còn mấy vị nam tử nữa.
Chỉ nhìn lưng thôi ta cũng nhận ra một người trong số đó – kẻ mặc bộ huyết y nổi bật, nửa nằm nửa ngồi dưới gốc đào, trông tùy ý đến mức gần như lười biếng, mà phong thái vẫn toát lên vẻ phóng khoáng, bất kham.
Hắn hình như tên là Tiêu Văn Dã.
Nghe nói là bằng hữu thân thiết của Thẩm Hoài Xuyên, đã ở lại Thẩm gia hơn một tháng. Cũng có lời đồn rằng hắn là nhi tử của Trấn Bắc Vương – dòng dõi tôn quý, tính tình lại phóng túng, đến cả Thẩm đại nhân cũng phải nể vài phần.
Thấy trước mặt toàn là nam nhân, ta khẽ rẽ sang hướng khác, định yên lặng hái vài cành hoa rồi quay về.
Nào ngờ vừa xoay người, lại bất chợt nghe thấy tên mình.
Chân ta lập tức khựng lại, theo bản năng ẩn mình sau một tảng đá, nín thở lắng nghe.
Giọng Thẩm Hoài Xuyên vang lên rất rõ ràng: “Thiển Nguyệt dịu dàng, trầm ổn, lại hiền lương độ lượng – rất thích hợp để làm chính thất.”
“Chỉ tiếc, mẫu thân lại không chịu gả nàng cho ta.”
Một người bên cạnh ngạc nhiên hỏi: “Chẳng phải ngươi đã có hôn thê rồi sao?”
Thẩm Hoài Xuyên khẽ thở dài: “Diệu Diệu vốn xuất thân từ nhà buôn, diện mạo lại quá đỗi yêu kiều. Nếu nàng có thể làm thiếp, cũng xem như không phụ lòng nàng.”
“Họ vẫn nói, cưới vợ xem đức, nạp thiếp mới xét đến sắc hương.”
Những người xung quanh lập tức gật gù phụ họa:
“Lời ấy nghe rất có lý.”
“Vị hôn thê của Thẩm huynh kia, mắt phượng môi đào, dáng dấp yểu điệu như liễu trong gió, nhìn qua đã biết là kiểu nữ nhân biết chiều lòng nam tử, còn khiến người ta động tâm hơn cả hoa khôi trong thanh lâu.”
“Thẩm huynh đúng là có phúc.”
Thẩm Hoài Xuyên khẽ cau mày, còn chưa kịp lên tiếng thì Tiêu Văn Dã – người vốn đang nhắm mắt nằm dưới gốc đào – đã mở mắt, nghiêng đầu nhìn sang, giọng chậm rãi vang lên, rõ ràng không giấu được vẻ chán ghét:
“Mấy câu bẩn tai đó, các người thật dám mở miệng nói ra?”