04
Thẩm Hoài Xuyên vội vàng che chở Tô Thiển Nguyệt phía sau, quay sang nhìn ta.
Tô Thiển Nguyệt thấy rõ là ta, đôi mắt đỏ hoe, lập tức chạy đi.
Ta và Thẩm Hoài Xuyên bốn mắt nhìn nhau hồi lâu.
Hắn tái mặt, vội vàng giải thích: “Nàng đừng hiểu lầm.”
Rồi lại chột dạ né tránh ánh mắt ta: “Chuyện này sau này ta sẽ nói rõ với nàng, nàng đừng để lộ ra ngoài.”
“Ta phải đi xem biểu muội trước đã.”
Nói xong, hắn liền nhấc chân rời đi vội vã.
Nhìn theo bóng lưng hắn, ta rơi nước mắt.
Chợt cảm thấy bản thân đúng là một trò cười.
Ta vốn là nữ nhi duy nhất trong nhà, từ nhỏ được cha mẹ nâng niu như trân bảo, sống vô ưu vô lo.
Những năm mẫu thân qua đời, phụ thân vẫn luôn đơn độc một mình.
Ông không cưới kế thất, càng không nạp thiếp thất.
Nỗi lo duy nhất của ông chính là sau này khi ông qua đời, ta sẽ cô độc không nơi nương tựa.
Năm đó, phụ thân cho rằng Thẩm Hoài Xuyên là người tốt, con cháu quan lại, tuổi trẻ thông minh, tiền đồ sáng lạn.
Phụ mẫu Thẩm gia cũng là người hiểu lẽ, vậy nên mới đưa ta đến Trường An.
Tưởng rằng như vậy, ta sẽ được bình an cả đời.
Nhưng không ngờ…
Trong cơn chếnh choáng, ta lại uống thêm vài chén, hoàn toàn say khướt.
Ta muốn chứng minh rằng, ta không phải không có Thẩm Hoài Xuyên thì không thể sống được.
Hắn đã tìm cho mình một thê tử.
Vậy ta cũng phải tìm một phu quân cho chính mình.
Như thế mới công bằng.
Trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh của Tiêu Văn Dã.
Chính là hắn đi!
05
Loạng choạng đi đến trước cửa phòng Tiêu Văn Dã, ta giơ tay gõ cửa.
Nam nhân mở cửa, chỉ khoác một kiện trung y màu trắng.
Thấy ta, hắn hơi đỏ mặt, lắp bắp: “Sao… sao lại là nàng?”
“Nàng uống rượu rồi?”
Ta không đáp mà hỏi thẳng: “Ngươi… ngươi có muốn cưới thê tử không?”
Tiêu Văn Dã im lặng hồi lâu, rồi đột nhiên bật cười.
Hắn hỏi: “Thê tử ở đâu?”
Ta giơ tay chỉ vào chính mình.
Nam nhân lập tức cười lớn, nhướng mày đầy hứng thú: “Muốn.”
Nghe được câu trả lời chắc chắn, ta lập tức ôm lấy hắn, lảo đảo kéo hắn vào phòng, sau đó mạnh mẽ đẩy ngã xuống giường.
Tiêu Văn Dã giãy giụa vài cái, nhưng bị ta ghì chặt: “Ngươi không được phản kháng!”
Hắn nắm lấy cổ tay ta, ngăn lại động tác ta đang định kéo y phục hắn.
Yết hầu hắn khẽ lăn, thấp giọng hỏi: “Vệ cô nương, nàng có biết bản thân đang làm gì không?”
“Ta hỏi nàng, ta là ai?”
Ta mơ mơ màng màng, nhìn chằm chằm khuôn mặt hắn hồi lâu: “Tiêu… Tiêu công tử.”
Đôi mắt phượng của hắn híp lại, đuôi mắt khẽ nhướng, ánh lên vẻ trêu chọc: “Coi bộ chưa say đến mức hồ đồ.”
“Vậy ta hỏi nàng một câu nữa, hiện tại nàng định làm gì ta?”
Hắn thật sự rất đẹp.
Ta cười ngây ngô như kẻ lưu manh trêu ghẹo dân nữ giữa phố, lẩm bẩm: “Bá… bá vương… ngạch thượng cung.”
Tiêu Văn Dã nhướng mày: “Nàng có định chịu trách nhiệm không?”
“Nàng có dám từ hôn với Thẩm Hoài Xuyên không?”
Ta ngắm nhìn hàng mày sắc bén của hắn, ánh mắt trượt dần xuống dưới, cuối cùng dừng lại nơi cổ áo mở rộng.
Căn bản không nghe rõ hắn nói gì, chỉ không ngừng gật đầu.
Tiêu Văn Dã thấy vậy, bật cười bất đắc dĩ, thả lỏng cơ thể, ngửa đầu nằm trên giường, tùy ý để ta làm gì thì làm.
Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, ta lờ mờ nghe thấy tiếng hắn ghé sát bên tai thì thầm:
“Tỉnh rượu rồi, không được hối hận.”
06
Ngày hôm sau tỉnh lại, ta cảm thấy đầu óc choáng váng.
Từng ký ức về đêm qua như thủy triều dồn dập ùa về.
Ta vội vàng cúi đầu kéo chăn kiểm tra.
Y phục vẫn còn nguyên.
Thân thể cũng không có gì khác thường.
Nhìn quanh bốn phía.
Đây lại là phòng ngủ của ta.
Ta không khỏi trầm tư—tối qua ta quay về bằng cách nào?
Rõ ràng ta nhớ bản thân uống say, đến phòng Tiêu Văn Dã làm loạn, còn muốn chiếm tiện nghi của hắn.
Chẳng lẽ ta chỉ đang nằm mộng?
Nhưng giấc mộng này cũng quá mức chân thực rồi.
Ta nhìn xuống bàn tay mình.
Cảm giác chạm vào hắn đêm qua, cùng nhiệt độ nóng bỏng trên thân thể hắn, dường như vẫn chưa tiêu tan.
Đang chìm trong suy nghĩ, A Đào—nha hoàn hầu hạ ta vén màn giường, nói:
“Cô nương, nên dùng bữa rồi.”
“Nha, mặt cô nương sao lại đỏ thế này, chẳng lẽ bị nhiễm phong hàn?”
Ta vội vàng cúi đầu che giấu: “Không sao, ta… ta chỉ thấy nóng quá thôi.”
Đến khi ngồi trước bàn trang điểm, ta vẫn không ngừng dùng quạt tròn phe phẩy.
Trong đầu rối như tơ vò, vô thức nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, vừa hay trông thấy mấy cành đào cắm trong bình.
Ta ngẩn người trong chốc lát, hỏi: “Hoa này cắm vào bình từ khi nào?”
Nha hoàn vẻ mặt ngây ngốc: “Không phải cô nương cắm sao?”
“Hẳn là công tử đưa tới, muốn tăng thêm chút sắc hương cho phòng của cô nương.”