Ta tựa vai mẫu thân, nhìn thấy vẻ ngơ ngác trên gương mặt Văn Anh, thậm chí còn mang đôi phần nghi hoặc.
Gã nhìn căn nhà dột nát của chúng ta, nhìn bộ xiêm y giản dị mới của Hồ Linh, cuối cùng lại nhìn ta.
Đến khi tên tùy tùng che ô kéo tay áo, gã mới như bừng tỉnh, lên xe rời đi.
Phụ thân đứng trong sân, trên đầu phủ một tầng tuyết dày.
Ta cười hì hì:
“Lưu Đại Chu! Phụ thân trông như người tuyết ấy!”
Mẫu thân khẽ đánh vào miệng ta:
“Tiểu Táo, mẫu thân dạy con thế nào?”
Ta vội che miệng:
“Phụ thân, con xin lỗi ạ.”
Phụ thân bế ta lên, đem tay Hồ Linh giấu vào trong ngực:
“Nàng xem, trời thế này, ta định đi lấy áo choàng khoác thêm cho nàng nhưng sợ quấy rầy hai người.”
Hồ Linh vừa khóc vừa cười:
“Chàng không sợ ta đi theo hắn sao?”
Phụ thân gãi đầu, cười ngượng:
“Nói thật thì ta cũng có sợ.”
“Nhưng ta mong nàng sống theo ý mình hơn. Nếu nàng muốn quay về, ta cũng chẳng ngăn được.”
“Dù sao ta… vốn chẳng có bản lĩnh gì.”
Hồ Linh đưa tay che miệng hắn, bàn tay vốn tím tái nay mềm mịn như tuyết:
“Đại Chu, đừng nói thế. Ta đã gả cho chàng, tuyệt sẽ không rời xa chàng và con.”
12
Ta cũng không muốn rời xa mẫu thân.
Nhưng chỉ mới đặt chân ra phố mua cái bánh bao, một đám người đã xông tới, vác ta lên xe ngựa.
Họ ném ta vào một căn phòng tràn ngập hương phấn.
Mấy nữ nhân vây quanh ngắm nghía ta, ta hoảng tới nỗi quên cả khóc.
Người cầm đầu đeo châu ngọc toàn thân, khuyên tai rung leng keng.
Nàng ta che mũi, khinh bỉ:
“Đây chính là đứa con hoang kia?”
Nô tỳ cúi đầu đáp:
“Bẩm phu nhân, đúng vậy.”
Ồ? Đây chính là chính thê của tướng quân?
Vậy chẳng phải là mẫu thân của tên hay khóc nhè kia sao?
Ta lồm cồm bò dậy, cãi:
“Ta không phải con hoang, ta có phụ thân có mẫu thân!”
Bọn họ cười ầm lên.
Cười xong, vẻ mặt Hằng Nhược Phù lạnh xuống:
“Quả nhiên giống tiện nhân Hồ Linh, hèn mọn như nhau.”
Nô tỳ kéo tay ta:
“Mấy hôm nay tướng quân và công tử không vui, bắt tiểu tiện nhân này về, Hồ Linh chắc chắn sẽ tới tìm.:
“Chờ nàng ta về, chúng nô tỳ sẽ giam lại, đánh gãy chân, xem ả còn chạy được không.”
Ánh mắt Hằng Nhược Phù thản nhiên:
“Ừ.”
“Trước kia tướng quân thích thì nuôi như chim sẻ cũng được thôi, nhưng nay hắn đã để tâm đến con chim sẻ này, không thể giữ lại nữa.”
“Đứa nhỏ đó cũng là đồ vong ân bội nghĩa, trong lòng vẫn nhớ nhung Hồ Linh.”
“Tìm thêm mấy nữ nhân sinh cho tướng quân vài đứa con nữa là xong.”
Bọn họ líu la líu ríu suốt một hồi, ta nghe rõ mồn một.
Thì ra chúng muốn hại mẫu thân ta!
Ta giả vờ sợ hãi, khóc thét đến xé ruột xé gan.
Nô tỳ canh giữ ta thấy phiền phức, bèn trói tay chân ta lại một cách sơ sài rồi chạy ra ngoài, lúc chạy còn bịt tai vì tiếng khóc quá to.
Ta lăn lộn trên đất, cọ cọ mài mài, cuối cùng gỡ được dây, leo qua cửa sổ trốn thoát.
Bọn họ coi ta chỉ là đứa trẻ nhát gan.
Hai ma ma canh giữ lại trốn khỏi gió tuyết uống rượu.
Ta vừa chạy vừa né, bất ngờ lọt vào viện của tên hay khóc nhè.
Văn Khê đang ngồi đọc sách.
Tuổi tác rõ ràng chỉ ngang tầm ta, vậy mà nó đã biết đọc chữ, còn ta học mãi mới viết được tên mình.
Nhất định là giống mẫu thân.
Thật đáng ghét.
Ta trèo thẳng vào qua cửa sổ.
Văn Khê hốt hoảng đánh rơi sách:
“Sao ngươi lại ở đây?”
Ta chống nạnh:
“Mẫu thân ngươi muốn dùng ta để dụ mẫu thân ta vào phủ rồi giết! Còn nói không cần ngươi nữa!”
Nó hét to:
“Không thể nào! Mẫu thân ta là người hiền hòa nhất, chắc chắn là Hồ Linh lại chọc giận người!”
Với loại người không biết phân biệt trắng đen này, xưa nay ta chỉ trị bằng nắm đấm.
Quả nhiên, Văn Khê bị ta đánh đến ngoan ngoãn.
Ta kẹp cổ nó, kéo nó tới chính viện.
Văn Anh cũng đang ở đó.
13
Hằng Nhược Phù ngồi bên cạnh gã, khẽ nói:
“Trong lòng Hồ muội muội vẫn còn oán giận ta, để ta đi xin lỗi là được.”