Mẫu thân lắc đầu đầy kiên định:
“Ta vốn là nữ nhi nhà lành, phụ thân ta là tú tài. Ta bị Văn Anh lừa về kinh.”
“Hắn nói mình là công tử nhà quan nhỏ, rủ ta về thành thành thân, nhưng hắn đã có chính thê.”
“Ta không chịu làm thiếp, thế là hắn ép giữ ta ở lại bên cạnh, sau đó có ngươi.”
“Mẫu thân ngươi vốn không thể sinh con, nàng ta giả bộ rơi xuống nước rồi vu oan cho ta.”
“Trước kia ta không muốn ngươi oán hận phụ mẫu nên không nói.”
“Nhưng nay ta đã có cuộc sống mới, ta không muốn dây dưa với các ngươi nữa.”
Nước mắt chực trào trong mắt Văn Khê:
“Nhưng… nhưng…”
Ta chen vào, đẩy nó ra xa:
“Không có nhưng nhị gì hết!”
“Ngươi xem đây, cái đầu hổ trên áo này là mẫu thân thêu cho ta, ngươi không có đâu!”
“Ngươi với phụ thân ngươi không cần mẫu thân, ta nhặt được nàng thì nàng là của ta!”
Đúng lúc ấy, Văn Anh và Hằng Nhược Phù đến.
Gã đã nghe hết mọi lời.
Đôi mắt gã đỏ ngầu:
“Hồ Linh! Ngươi đang nói gì với bọn trẻ vậy!”
Mẫu thân đứng dậy, chỉnh lại nếp váy:
“Nói gì ư? Nói thật.”
15
Văn Anh lôi Hồ Linh và Văn Khê ra ngoài:
“Ta nuông chiều ngươi quá rồi! Về phủ với ta!”
Vẻ hốt hoảng Hằng Nhược Phù kỳ thực không đạt đến đáy mắt:
“Các ngươi thật to gan, dám bắt cóc công tử tướng phủ, chờ ăn gậy đi!”
Ta cùng phụ thân đồng thời bước lên phía trước chặn lại.
Khí thế kẻ trên cao của chúng khiến phụ thân không dám ngẩng đầu.
Nhưng phụ thân vẫn chắn trước mặt Hồ Linh:
“Tướng quân cũng không thể cướp thê tử người ta chứ?”
Ta cũng đẩy Văn Khê ra, nắm lấy tay Hồ Linh:
“Mẫu thân là mẫu thân của ta.”
Văn Anh bị hai chữ “thê tử” chọc giận, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Thê tử gì chứ, nàng là nữ nhân của ta!”
Khóe môi gã nhếch lên đầy độc ác:
“Nếu ngươi thích nhặt lại nữ nhân đã bị người ta chơi thừa, ta có thể ban cho ngươi vài ả hiểu chuyện hơn.”
“Nữ nhân này đã bị ta chơi nát rồi, còn sinh cả con cho ta nữa.”
Mặt Hồ Linh trắng bệch.
Phụ thân vẫn không lùi nửa bước:
“Tướng quân, ngài bảo vệ quốc gia, ta kính trọng ngài.”
“Nhưng Hồ Linh là thê tử của ta, ta không cho phép ngài sỉ nhục nàng.”
“Nàng rất tốt, là nữ nhân tốt nhất ta từng gặp, ta nguyện yêu nàng một đời, bảo vệ nàng.”
“Ta không muốn nàng tiếp tục bị người ta bắt quỳ trong tuyết, bị đánh, bị cấu xé.”
“Nàng là một cô nương, không phải đồ vật.”
“Nàng có máu có thịt, có tình cảm. Xin ngài hãy buông tha nàng.”
Ánh mắt Văn Anh dần lạnh đi.
Gã nhìn Hồ Linh:
“Ngươi chọn đi. Theo ta về phủ, hay ở lại căn nhà rách này với tên thương buôn cùng một đứa con hoang?”
Bàn tay Hồ Linh đan vào tay phụ thân.
Nàng nhìn thẳng vào gã:
“Ta chọn hắn. Không bao giờ hối hận.”
Văn Anh gằn ra ba tiếng “tốt, tốt, tốt”.
Gã bế Văn Khê lên, xông thẳng vào gió tuyết, mặc cho nó gào khóc nức nở.
“ Hồ Linh không đi theo chúng ta! Phụ thân! Người quên Hồ Linh rồi!”
“Ta không đi! Ta muốn ở cùng Hồ Linh!”
“ Mẫu thân…!”
16
Văn Anh – cái kẻ nói mà chẳng biết giữ lời ấy lại tới.
Ngày chúng ta chuẩn bị rời đi, lúc phụ thân ra ngoài thuê xe, gã nghênh ngang bước vào nhà.
Quầng mắt gã thâm đen nhưng gương mặt lại đỏ bừng.