3.
Ta tức đến mức ngực đau nhói, mấy ngày liền ủ rũ không thấy Tạ Tri Lẫm đến tìm. Càng nghĩ càng giận, giận đến phát sốt.
Từ nhỏ ta đã mắc cái tật ấy — hễ tức giận nén trong lòng là lại lên cơn nóng.Trước kia, cả nhà đều chiều ta, Tạ Tri Lẫm cũng luôn nhường nhịn, khiến ta ngây ngô tin rằng lớn lên rồi sẽ khỏi.
Nào ngờ, nay lại tái phát.
Quản sự nương thấy ta phiền phức, liền dời ta đến một kho chứa bỏ hoang.Thái y vội vàng đến xem, chẩn mạch qua loa, để lại phương thuốc rồi rời đi.
Nhưng ta chẳng còn sức mà sắc thuốc.Nằm trên giường, đầu óc mơ hồ, mồ hôi lạnh ướt đẫm.
Ta nghĩ, ta hận Tạ Tri Lẫm đến chết.Ta không muốn thích chàng nữa, càng không muốn cùng chàng thành thân, chung một mái nhà.
Nhưng rồi ý nghĩ lại quay vòng, tựa như chính ta cũng không kìm được.
Ta nhớ đến Tạ bá bá — ông ấy từng đối xử với ta rất tốt, mỗi lần ta sang nhà họ Tạ, ông đều chuẩn bị cho ta những bản vẽ thủ công mà ông sưu tầm được.
Tạ bá mẫu cùng Tạ tỷ tỷ khéo tay, hay nấu món ngon và may cho ta những bộ xiêm áo xinh đẹp.
Nhưng giờ, họ đều không còn nữa.Cha mẹ ta cũng chẳng còn.
Ta chỉ còn lại một mình Tạ Tri Lẫm.Mà Tạ Tri Lẫm, e rằng cũng chỉ còn lại mình ta.
Từng ấy năm trôi qua, người thư sinh thanh cao năm nào, nay đã cúi đầu làm nô tài trong cung đình.
Chàng gầy đi rất nhiều, chắc hẳn đã chịu không ít khổ sở.
Nghĩ tới đó, ta lại chẳng nỡ trách cứ chàng vì đã đối xử lạnh nhạt với ta.
Ai đã từng đi qua giông tố, đều mang trong lòng nỗi buồn chẳng dễ gì nói ra. Ngay cả ta cũng chẳng còn là cô nương hay cười như trước.
Mà Tạ Tri Lẫm vốn là người kín tiếng, những đắng cay dồn nén trong lòng chàng, e rằng đã hóa thành vị đắng ngấm sâu tận xương tủy.
Giữa cơn mê man, ta cảm thấy có ai đó đặt khăn mát lên trán mình.
Một vòng tay ấm áp nhẹ nhàng nâng ta dậy, từng thìa thuốc ấm đắng nghét được đưa đến bên môi.
Ta nhăn mặt, môi mím chặt không chịu nuốt.
Chợt nghe một tiếng thở dài khẽ khàng vang lên, rồi một viên kẹo mơ ngọt được nhét vào miệng.
“Tiểu Oánh ngoan.”
Là giọng nói quen thuộc, là cách chàng từng dỗ ta uống thuốc ngày còn bé.
Thuốc lại được đưa tới môi.Cùng với vị đắng ấy, ta còn cảm nhận được một giọt nước mắt mát lạnh rơi xuống gò má mình.
Lâu lắm rồi, chẳng còn ai gọi ta là “Tiểu Oánh” nữa.
Tựa vào vòng tay thân thuộc, ta chìm vào giấc ngủ thật sâu.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, cơn sốt đã lui quá nửa.
Ta lảo đảo làm xong công việc, vội vã đi tìm Tạ Tri Lẫm.
Cuối cùng, cũng thấy chàng trong đám thái giám.
Một nhóm thái giám già trẻ thấy ta đến, liền cười cợt ra mặt, nheo mắt phả hơi thô tục:
“Tạ Tri Lẫm, ngươi đúng là có bản lĩnh, có khuôn mặt thế kia đúng là có lợi thật đấy. Không biết đã có bao nhiêu cung nữ đến tìm ngươi rồi?”
“Con nhỏ này cũng xinh xắn lắm. Nếu ngươi không cần, nhường cho ta làm đối thực cũng được nha?”
Ta chẳng thèm nhìn đám người đó, chỉ nghiêm giọng gọi:“Tạ Tri Lẫm!”
Tạ Tri Lẫm nhướng mày, bật cười nhạt với đám người bên cạnh:“Cái loại cung nữ ngu ngốc như nàng, giữ bên cạnh chỉ tổ rước họa vào thân, có ngày còn không biết vì sao mất đầu.”
Ta nhìn thẳng vào mắt chàng, giọng nghẹn lại:“Hôm qua, chàng có tới tìm ta không?”
Chưa kịp để chàng trả lời, một thái giám bên cạnh đã nhanh miệng chen vào:“Hôm qua hắn được Lệ tần nương nương ban thưởng, phải tới biệt viện lĩnh đồ, thời gian đâu mà tìm ngươi.”
Ta không tin.
Người hôm qua… nhất định là Tạ Tri Lẫm.
Ta tuy ngốc nghếch, lại đang sốt mê man, đầu óc choáng váng, nhưng không phải khúc gỗ không có tri giác.
Cả hoàng cung này, ngoài chàng ra, ai quen biết thân thiết với ta?Ai gọi ta là “Tiểu Oánh”?Ai kiên nhẫn đút từng thìa thuốc, lại còn đặt viên kẹo mơ nơi đầu lưỡi cho ta?
Vậy mà Tạ Tri Lẫm lại chẳng phủ nhận câu nói của tên thái giám kia.
Chàng uể oải đứng tựa người, mặt không đổi sắc, đôi mắt đen sâu thẳm như đáy nước hồ thu, ánh lên vẻ thờ ơ như thể chưa từng có gì xảy ra.
“Cút đi cho khuất mắt.”Chàng vừa cười vừa mắng, lời nhẹ hẫng như gió thoảng.
Ánh mắt giễu cợt của đám thái giám xung quanh, lời nói nhơ bẩn của bọn họ — những thứ ấy ta đã quá quen, thậm chí từng chịu đựng những điều còn tệ hơn.
Nhưng Tạ Tri Lẫm...
Chàng mới là nhát dao cứa thẳng vào tim ta.
Đối diện với đôi mắt ấy — đôi mắt ta từng cho là dịu dàng, từng tin sẽ bảo vệ ta cả đời — bỗng dưng, mọi tủi thân trong ta cuộn lên như sóng lớn, dồn ứ đến nghẹn thở.
Không kìm được nữa, ta lao lên, nắm lấy cánh tay chàng, mạnh mẽ cắn một phát.
Chưa kịp để ai kịp phản ứng, ta đã cúi đầu, nhắm mắt, cắn chặt môi — rồi quay người bỏ chạy như bay.
4.
Sau chuyện đó, ta có một khoảng thời gian rất dài không tìm gặp Tạ Tri Lẫm nữa.Bị đưa vào cung không phải do ta tự nguyện, nhưng một khi đã ở đây, thì không thể nói đi là đi.