Ta vốn định cứ thế mà mê man mãi, không tỉnh lại nữa.
Nhưng nghe tiếng khóc của A Ngôn vang lên bên tai.
“Tỷ tỷ, không phải tỷ nói sẽ cùng muội đi thăm cha mẹ sao?
“Tỷ tỷ, tỉnh dậy ôm muội đi, A Ngôn không thể sống thiếu tỷ tỷ được.
“A Ngôn hứa với tỷ, từ nay sẽ không làm những chuyện nguy hiểm nữa. Trước đó muội còn cứu được người ta, tỷ tỉnh lại mà khen ngợi muội đi.”
Nước mắt ta rơi xuống, không nỡ để muội muội của ta đau lòng như thế.
Ta rất muốn nâng tay lên, vuốt đầu nàng, nói nàng đừng buồn.
Tỷ tỷ chỉ là không muốn sống những ngày tháng thế này nữa.
Không muốn mỗi ngày phải chịu đựng đau đớn.
Nhưng A Ngôn nói đúng, ta vẫn chưa kịp nói lời từ biệt với người thân duy nhất của mình.
Với tư cách là tỷ tỷ, ta còn thiếu nợ nàng quá nhiều.
Ta không thể tàn nhẫn đến mức để lại đống hỗn độn này rồi bỏ nàng mà đi.
Ta cố gắng chiến đấu với chất độc trong cơ thể.
Bảy ngày sau, ta cuối cùng cũng tỉnh lại.
A Ngôn mừng đến phát khóc, ta vừa mở mắt đã thấy muội muội của mình bảy ngày chưa hề rửa mặt, chỉnh trang gì.
Ta khẽ vuốt mặt nàng, nói: “Nhanh đi rửa mặt đi nào, muội muội của ta là nữ hiệp đệ nhất giang hồ, sao lại bù xù như vậy được.”
Những ngày qua, A Ngôn ngày nào cũng khóc, mắt sưng đỏ đến mức không thể nhìn được.
“Tỷ tỷ, muội sợ lắm, tỷ đừng làm muội sợ. Muội đi rửa mặt ngay, muội nghe lời tỷ, tỷ đợi muội nhé.”
Nàng nhanh chóng rời khỏi phòng ta, chưa đến nửa khắc đã thay y phục chỉnh tề mà quay lại.
Sư huynh ở bên cạnh A Ngôn, thật sự là một đôi vô cùng xứng lứa.
Nhìn thấy muội muội sống hạnh phúc, ta rất vui mừng.
Hai người bọn họ là tất cả những gì ta lưu luyến trên cõi đời này.
Ta nắm lấy tay A Ngôn, nói: “Tỷ tỷ có lỗi với muội, không thể mãi mãi ở bên muội.”
Rồi ta ngước lên nhìn sư huynh: “Nhưng sư huynh chắc chắn sẽ ở bên muội, đừng sợ, cũng đừng khóc quá lâu.”
Nghe ta nói vậy, nước mắt A Ngôn tuôn rơi không ngừng.
“Muội chỉ cần tỷ tỷ thôi.
“Tỷ tỷ, tỷ đừng đi, có phải tên cầm thú Cố Bùi Huyền đã làm tỷ thành ra thế này không? Để muội giết hắn, thay tỷ xả giận!
“Tỷ tỷ, đừng bỏ muội lại mà.”
Ta vuốt khuôn mặt đầy nước mắt của nàng, nhẹ nhàng nói: “Tỷ tỷ cũng muốn mãi mãi bên cạnh A Ngôn, nhưng cha mẹ cần người chăm sóc, tỷ phải đi trước.
“A Ngôn của ta phải sống thật vui vẻ, bình an và hạnh phúc, để a tỷ không phải lo lắng, được không?”
Ngày hôm đó, ta dỗ dành A Ngôn rất lâu.
Cuối cùng, có lẽ nàng cũng đã chấp nhận sự thật rằng ta không còn sống được bao lâu nữa.