Những ngày sau đó, Cố Bùi Huyền không xuất hiện nữa, dường như hắn cuối cùng cũng hiểu rằng ta thật sự không còn yêu hắn.
A Ngôn ngày ngày ở bên cạnh ta, cùng ta ăn uống, ngủ nghỉ, chẳng rời ta nửa bước, như thể chúng ta là cặp song sinh từ một cơ thể mà ra.
Sư huynh mỗi ngày đều châm cứu, bốc thuốc cho ta, nhưng hiệu quả chẳng đáng là bao.
Ta nhẹ nhàng an ủi huynh: “Sư huynh, mỗi người đều có số mệnh, giờ ta sắp lìa đời, nhưng có thể thấy A Ngôn cùng huynh gần gũi thế này, ta đã mãn nguyện rồi.”
Sư huynh khẽ xoa đầu ta.
“Là do sư huynh vô dụng, không cứu được muội.”
Ta liền đẩy tay huynh ra.
“Sao lại vô dụng? Huynh là đại phu giỏi nhất, đến Hoàng đế cũng không mời được huynh!”
Ta dừng lại, nhìn huynh thật lâu, nói:
“Sư huynh, huynh nhất định phải chăm sóc tốt cho muội muội của ta.
“Ta vẫn không thể yên tâm về muội ấy, nhưng ta không còn cách nào khác.”
Ta nghẹn ngào, vừa nhắc đến muội muội, lòng ta đã không đành lòng mà ra đi.
Dạo gần đây, A Ngôn dường như đã chấp nhận thực tế rằng ta sắp lìa đời.
Nhưng ta biết mỗi đêm muội vẫn ôm ta mà lén khóc.
Sư huynh ngồi xuống, nhìn ta nói:
“Tri Ngữ, cả đời này ta, Chu Nam Hành, sẽ luôn đặt Thẩm Tri Ngôn lên hàng đầu. Nếu kiếp sau còn may mắn gặp lại, thì kiếp sau cũng vậy.”
Ta mỉm cười, đưa ngón tay cái lên như những ngày còn ở Ngũ Nhã Sơn.
“Sư huynh nhất định sẽ làm được, huynh là giỏi nhất.”
Cố Bùi Huyền vẫn ngày đêm lén lút trông chừng ta.
Ta đã bảo A Ương truyền lời rằng đừng làm chuyện vô ích nữa.
A Ương nói Vương gia thà chết cũng không chịu rời đi.
Vậy nên ta cũng để mặc hắn.
Ta cũng chẳng muốn nghĩ đến chuyện sau khi ta chết hắn có thực sự tuẫn tình hay không.
Ngày đó, ta định bảo hắn rằng “Ngươi đừng chết, thật là làm bẩn con đường luân hồi của ta,” nhưng hắn bỏ đi quá nhanh, ta chưa kịp nói hết câu.