Bị lão ma ma cảnh cáo, Lương Ánh Tuyết có phần không cam lòng, từ từ bước xuống, đứng trước mặt ta mà hơi cúi người, xem như là chào hỏi.
“Nô tỳ Ánh Tuyết tham kiến Vương phi. Nếu Vương phi không có việc gì thì xin mời hồi phủ, tối nay Vương gia không muốn gặp người không liên quan, chỉ muốn cùng nô tỳ vui hưởng xuân tiêu.”
Lúc này, ta mới hiểu tại sao ngoài kia người ta nói nàng giống ta.
Chủ yếu là bởi mỗi khi nàng cười, trông nàng lại tựa như ta thuở ban sơ.
Thảo nào Cố Bùi Huyền đối xử với nàng khác biệt.
Ta thừa biết việc Cố Bùi Huyền xây dựng hình tượng kẻ si tình vướng bận giữa chốn hoa sắc bên ngoài chẳng qua chỉ là muốn chọc giận ta.
Hắn chỉ muốn ta ghen tuông, muốn ta tức giận mà thôi.
Những nữ nhân bên cạnh hắn trước giờ chưa bao giờ lưu lại quá nửa tháng.
Nếu ta không phản ứng, hắn sẽ lập tức không để ý đến người đó nữa.
Nhưng Lương Ánh Tuyết thì khác. Ta nghe nói vì vui lòng nàng, hắn chẳng tiếc chi bạc vàng, xây dựng phủ đệ xa hoa, bên trong còn có cả “kim ốc”.
Thậm chí trong vương phủ này, khu viện mà nàng ở cũng được chăm chút tỉ mỉ vô cùng.
Thật sự chẳng khác nào một đôi phu thê ân ái.
Ta nhìn thẳng vào mắt Lương Ánh Tuyết: “Người không liên quan? Ngươi đang nói đến ta sao? Ha, A Ương, tát nàng cho ta.”
A Ương lập tức tiến lên, một cước đạp nàng ngã xuống đất, rồi liên tiếp giáng xuống mặt nàng những cái tát vang dội.