A Ương nhìn thấy ta có điều khác lạ, liền đỡ ta về phòng.
Toàn thân đau đớn thấu xương, chẳng thể kêu lên, mắt cũng không còn thấy rõ.
Nằm trên giường, ta cắn môi mình đến nát bấy, cuối cùng cơn đau quá đỗi mà ngất đi.
Trong cơn mê, ta thấy mình trở về thời niên thiếu, lúc còn cùng Cố Bùi Huyền đồng môn học nghệ.
Ta là đích nữ của phủ Đại tướng quân trấn quốc, từ nhỏ đã được ngàn vạn sủng ái. Đến tuổi trưởng thành, phụ thân đưa ta và muội muội đến Ngũ Nhã Sơn bái sư.
Người được Ngũ Nhã Sơn đào tạo sau này nhất định sẽ có tiền đồ sáng lạn. Ở nơi này, không chỉ cần quyền thế, tài phú mà còn phải có thực tài, phải vượt qua khảo hạch mới có thể lưu lại.
Ta và muội muội đều may mắn nhờ nỗ lực của mình mà trụ lại được. Muội muội từ nhỏ đã giỏi võ, còn ta lại tinh thông hội họa.
Ngũ Nhã Sơn có một người đặc biệt, chính là Cố Bùi Huyền.
Cố gia đứng đầu tám đại thế gia, nhưng Cố Bùi Huyền lại là đứa con ngoài giá thú của gia chủ, sinh ra từ một ca kỹ nước Ngụy trong chuyến sứ giả đến ngoại triều. Về sau, nước Ngụy nhiều lần quấy nhiễu biên giới triều ta, nên thân phận của hắn chẳng được ai coi trọng, dường như ai cũng có thể dẫm đạp hắn.
Theo lời gã béo đáng ghét trong đồng môn thì hắn sinh ra đã mang số mệnh hèn mọn.
Thế nhưng, thiên phú của hắn vượt trội vô song, lễ, nhạc, xạ, ngự, thư, số, môn nào cũng đứng đầu, mà quan trọng hơn cả là dung mạo của hắn vô cùng tuấn mỹ.
Ngay lần đầu nhìn thấy hắn, trái tim ta đã xao động.
Bằng sự kiên trì của mình, dai dẳng như miếng cao dán, cuối cùng Cố Bùi Huyền cũng có ta trong mắt hắn.
Trên Ngũ Nhã Sơn, dẫu hắn nghèo túng, ta vẫn say mê hắn không đổi.
Khi ấy, Cố Bùi Huyền cũng đáp lại tình cảm của ta.