1.
Trong cơn mơ nửa tỉnh nửa mê,tôi nghe thấy tiếng cửa mở,bước chân quen thuộc khẽ khàng tiến lại gần giường.
Hương thơm anh quen thuộc ùa đến,tôi trở mình, đưa tay ôm lấy cổ anh – người tôi vẫn luôn tin tưởng, vẫn nghĩ là chồng mình, là người duy nhất.
Ngay lúc môi tôi chỉ còn cách môi anh vài centimet,tôi khựng lại.
Bên cổ áo anh,là một dấu son đỏ tươi, rõ ràng và chói mắt.
Tôi chết lặng.
Thấy tôi bất động, anh cúi người hôn nhẹ lên má tôi, cười dịu dàng như mọi khi:“Tiểu Hòa của anh vẫn còn ngái ngủ à?”“Anh đi tắm trước, em cứ ngủ tiếp đi, ngoan.”
Nói rồi anh đi thẳng vào phòng tắm.Chẳng bao lâu sau, tiếng nước chảy tí tách vang lên sau cánh cửa.
Đầu tôi như bị đánh cho một cú thật mạnh,chấn động đến trống rỗng.Tâm trí hỗn loạn đến mức chẳng biết nên làm gì.
Cùng lúc ấy, điện thoại tôi rung lên.
Một loạt ảnh chụp màn hình tin nhắn được gửi tới.
Là đoạn hội thoại giữa anh ta và một người phụ nữ khác.
“Anh còn yêu cô ấy không?”Anh ta trả lời: “Anh không muốn bàn về chuyện đó.”Cô ta gửi lại một sticker đáng thương, dỗi hờn.Anh ta lại nhắn:“Haizz, đúng là một tiểu yêu tinh khiến người ta nhức đầu.”“Em không hiểu đâu, anh với cô ấy từ lâu đã không còn cảm giác gì nữa rồi.”“Bây giờ, người khiến tim anh rung động chỉ có em thôi, tiểu yêu tinh à.”
Anh ta không đặt biệt danh cho người đó,nhưng chỉ cần nhìn ảnh đại diện và cách trò chuyện, tôi lập tức nhận ra.
Cô ta là Thư Nhiên.
Trợ lý riêng của anh ta.
2.
Tôi cầm lấy điện thoại của anh ta —từ trước đến nay, giữa tôi và anh, không có bí mật.
Vì tôi luôn tuyệt đối tin tưởng anh.Cho nên anh cũng chưa bao giờ đề phòng tôi.
Chỉ vài thao tác đơn giản, tôi đã mở được khung chat giữa anh ta và Thư Nhiên.
Từ ngày cô ta trúng tuyển vị trí trợ lý cho anh,tin nhắn gửi đến gần như không ngừng nghỉ.
Bất kể chuyện lớn chuyện nhỏ,người đầu tiên cô ta nghĩ đến luôn là anh ta.
Mà anh—người nổi tiếng với sự lạnh lùng, nghiêm túc, lúc nào cũng giữ khoảng cách với người ngoài—ban đầu còn tỏ ra rất khó chịu với cô ta.
Cho đến ba tháng trước.
Lúc đó, anh ra quyết định sai lầm,khiến công ty tổn thất không nhỏ.
Không rõ là vì sợ tôi lo lắng hay vì không muốn bị hỏi han,anh không nói với tôi một lời nào.Hoàn toàn giấu nhẹm.
Nhưng trong khoảng thời gian đó,anh lại liên tục nhắn tin cho Thư Nhiên.
Ban đầu là cô ta chủ động an ủi, vỗ về, đóng vai một “tri kỷ hiểu chuyện”.Sau đó, mọi thứ bắt đầu đi xa hơn.
Cô ta thường canh lúc nửa đêm—thời điểm con người yếu lòng nhất, cô đơn nhất—gửi cho anh những bức ảnh... cực kỳ khiêu gợi và lộ liễu.
Mà anh, từ chỗ lạnh nhạt dần dần cũng “mềm lòng”.
Cho đến hôm qua, chính miệng anh ta nhắn cho cô ta:
“Anh với cô ấy... từ lâu đã chẳng còn cảm giác gì nữa rồi.”
Tôi và anh là bạn cùng lớp thời cấp ba, cùng trường đại học.Có thể vì đều xuất thân từ gia đình không hạnh phúc,nên khi đến với nhau,chúng tôi rất thận trọng trong tình cảm.Yêu, nhưng chẳng ai dám nói trước.
Phải đến khi tình ý đã quá rõ ràng,hai đứa mới dám công khai nắm tay nhau.
Chúng tôi từng nghĩ, tình yêu trưởng thành là như vậy.Không phô trương, không bồng bột.Nhưng hoá ra, yêu quá chừng mực, lại dễ bị chen ngang nhất.
Hôm đó, khi cuối cùng chúng tôi cũng xé toang lớp giấy mỏng ngăn cách tình cảm bấy lâu,anh đỏ tai, giọng nói nhẹ nhàng:“Hạ Thư Hòa, em có sẵn lòng cho anh một cơ hội được chăm sóc em không?”
Tôi ngẩn người đứng đó rất lâu.Tới khi hai tai và gò má đều đỏ bừng lên, tôi mới khẽ gật đầu đồng ý.
Suốt mười ba năm qua, chúng tôi nương tựa lẫn nhau, từ hai bàn tay trắng đến lúc từng bước đứng vững nơi thành phố này.Cùng nhau vượt qua bao khốn khó, chia sẻ không ít ngọt ngào.
Thời điểm khó khăn nhất, cả hai chỉ có thể chen chúc trong một căn hầm nhỏ, ăn mì gói qua ngày.Về sau, khi công ty đã ổn định,anh thường đưa tôi tới những nhà hàng sang trọng.
Anh hay nói:“Tiểu Hòa, những thiệt thòi em từng chịu, anh sẽ dần dần bù đắp tất cả.”
Mười năm quen nhau, ba năm kết hôn, chúng tôi hiếm khi cãi vã.Tôi từng nghĩ rằng, chúng tôi sẽ mãi mãi hạnh phúc như thế,cùng nhau già đi, đến tận lúc lìa đời,vẫn sẽ chỉ có nhau bên cạnh.
Nhưng tất cả…
Ngay khoảnh khắc tôi nhìn thấy đoạn tin nhắn giữa anh và Thư Nhiên—
Mọi ảo mộng đều tan vỡ.
3.
Hơn mười phút sau, cửa phòng tắm mở ra.
Anh ta mặc một bộ đồ ngủ mới, tóc còn ướt sũng, từng giọt nước vẫn đang nhỏ xuống.
“Sao còn chưa ngủ?Đắp chăn đi, kẻo lạnh.”
Vẫn là giọng điệu quan tâm quen thuộc,tự nhiên đến mức khiến người ta suýt lầm tưởng—người vừa nói rằng “không còn cảm giác với tôi từ lâu rồi” không phải là anh ta.
Bên ngoài, ánh trăng nghiêng soi qua cửa sổ.
Tôi dựa vào đầu giường,nhưng trong đầu lại không ngừng hiện lên những bức ảnh mà Thư Nhiên đã gửi.
Ghế rạp chiếu phim, hai bàn tay đan chặt.Ánh sáng mờ mờ ám muội.Anh ta cúi đầu hôn lên mu bàn tay cô ta.Rất dịu dàng.Rất si mê.
Thật nực cười.
Chúng tôi bên nhau mười ba năm,cùng nhau vượt qua đủ mọi sóng gió suốt mười ba năm—vậy mà không bằng một năm Thư Nhiên xuất hiện.
“Tiểu Hòa, giúp anh sấy tóc một chút nhé.”
Một lúc sau, anh ta cầm máy sấy đi về phía tôi.Mới đi được hai bước, điện thoại reo lên.
Lần đầu, anh ta từ chối cuộc gọi.Nhưng tiếng chuông vẫn tiếp tục vang.
Cho đến khi tôi lên tiếng nhắc,anh ta mới xoay lưng về phía tôi và bắt máy.
Giọng rất nhỏ, chỉ nói một câu: “Anh biết rồi.”Rồi vội vàng cúp máy.
“Tiểu Hòa, anh có việc gấp ở công ty, phải ra ngoài một lát.”
Tôi nhắm chặt mắt lại.
Không biết trong suốt những năm qua,anh ta đã dùng lý do này bao nhiêu lần để lừa dối tôi?
Trái tim như bị vật gì đó cào xé,tựa như dao cùn cứa vào da thịt.Không chí mạng,nhưng đau đến nghẹt thở.