6.
Sáng sớm hôm sau, tôi nhận được tin nhắn từ Thư Nhiên.Cô ta hẹn tôi ra ngoài “nói chuyện”.
Tôi tất nhiên đồng ý ngay, không chút do dự.
Trong quán cà phê,Thư Nhiên thao thao bất tuyệt kể về quá trình họ quen nhau, yêu nhau,đúng như tôi đã đoán.
Một cô gái trẻ, đem lòng cảm mến vị cấp trên lạnh lùng, chững chạc.Dốc lòng theo đuổi không ngừng nghỉ,cuối cùng cũng đạt được mục đích.
Cô ta nhìn tôi, trong giọng nói phảng phất sự đắc ý:
“Chị Thư Hòa, chị cũng đã xem ảnh chụp màn hình rồi đấy.”
“Anh Dụ Hằng đã không còn cảm giác với chị nữa. Chị nên rút lui đi.”
Cách cô ta nói cứ như lẽ đương nhiên,cứ như tôi mới chính là kẻ thứ ba xen vào mối quan hệ của họ.
Tôi ngước mắt nhìn thẳng vào Thư Nhiên.Cô ta ngẩng cao đầu, ánh mắt đầy kiêu ngạo và chắc thắng.
Tâm trí tôi bất chợt trôi về quá khứ.
Khi còn nhỏ, bố tôi nghiện rượu, về sau mắc ung thư, ra đi rất sớm.Mẹ tôi cũng mất vì bệnh ngay sau khi tôi tốt nghiệp đại học.
Gia cảnh của nhà họ Dụ cũng chẳng khá hơn nhà tôi là mấy…
Hai đứa trẻ mồ côi, không nơi nương tựa.Gặp được nhau chẳng khác gì hai mảnh gỗ mục dạt trôi giữa biển cả,vội vã níu lấy nhau mà sưởi ấm, mà sống sót.
Năm hai mươi tuổi, Dụ Hằng và tôi – Thư Hòa –nghèo đến mức phải nhặt bánh mì quá hạn ăn,ngủ trong căn hầm chật hẹp, dơ bẩn và ngột ngạt.
Nhưng dù khốn khó đến đâu, tôi cũng chưa từng nghĩ đến chuyện rời bỏ anh.
Chính tôi đã ở bên anh suốt những năm tháng gian khó nhất,cùng anh từng bước leo lên từ đáy xã hội,mới có được ngày hôm nay.
Ngày đó, tôi cũng giống y như Thư Nhiên bây giờ—đầy rẫy mộng tưởng về tình yêu,chẳng sợ trời, chẳng sợ đất, chẳng biết đau.
Thư Nhiên khuấy cà phê, dáng vẻ ra chiều khuyên nhủ:
“Chị à, anh ấy không còn yêu chị nữa đâu.Cứ bám lấy không buông, người bị tổn thương cuối cùng chỉ có thể là chị thôi.”
Tôi nén mọi cảm xúc, bình tĩnh đến mức lạnh lẽo:
“Nếu cô thật sự có bản lĩnh,thì cứ để anh ta chủ động đòi ly hôn với tôi đi.”
7.
Trong khoảng thời gian tôi ở khách sạn,Dụ Hằng vẫn tỏ ra quan tâm như mọi khi.Ngày nào cũng nhắn tin hỏi han, dặn dò đủ thứ.
Câu hỏi anh ta lặp lại nhiều nhất là:“Bao giờ em mới chịu về nhà?”
Nếu là trước kia,khi tôi vẫn còn tin tưởng tuyệt đối,tôi sẽ cảm thấy hạnh phúc vì sự quan tâm ấy.
Nhưng bây giờ…ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu tôi lại là:
Nếu đã quan tâm đến vậy, đã muốn tôi trở về như thế,vì sao suốt từng ấy ngày, anh ta lại không đến tìm tôi lấy một lần?
Bị linh cảm thôi thúc, tôi quyết định lén quay về.
Lúc tôi trở về nhà, trời đã nhá nhem tối.Giờ này, Dụ Hằng thường sẽ có mặt ở nhà.
Vừa bước chân vào phòng khách,từ tầng gác lửng vang lên tiếng cười đùa thân mật.
Tôi khựng lại ngay tại chỗ,toàn thân lạnh buốt như bị ai đó tạt một gáo nước đá từ đầu đến chân.
Linh cảm đã thành sự thật—vậy mà tôi vẫn cảm thấy… khó lòng chấp nhận nổi.
Tôi cắn chặt răng,lê bước nặng nề lên tầng, từng bước một.
Trước chiếc gương lớn trong phòng ngủ,Dụ Hằng đang ôm chặt Thư Nhiên,cúi đầu thì thầm âu yếm.
Ngay cạnh đó, vẫn là bức ảnh cưới của tôi và anh ta.
Thư Nhiên cắn nhẹ vào vành tai anh.Ánh mắt Dụ Hằng lập tức trở nên nóng rực,tràn ngập ham muốn.
Anh ta vòng tay ôm lấy cơ thể cô ta,nhấc bổng cô lên trong sự thân mật nồng cháy.
Thư Nhiên bật cười khẽ, cúi đầu tìm môi anh ta:“Dụ Hằng, anh không thấy mình giả tạo quá sao?”“Miệng thì nói yêu cô ta, nhưng lại đang làm chuyện này với em.”
Cô ta nhướng mày, ngón tay lướt nhẹ lên khung ảnh cưới đặt ngay bên gương:“Anh xem này, làm ngay trước ảnh cưới của hai người—có phải rất kích thích không?”
Tôi từng nghĩ, dù có trơ trẽn đến đâu, Dụ Hằng cũng không thể thấp hèn đến mức này.
Nhưng ánh mắt tôi vừa lia qua,đã thấy gương mặt anh ta lộ rõ vẻ thỏa mãn – cái kiểu sung sướng vụng trộm đầy đê tiện.
Một tay anh ta bóp cằm Thư Nhiên,đặt xuống một nụ hôn vừa dữ dội vừa cuồng loạn.Nụ hôn đó lặp đi lặp lại, tham lam không dứt.
Thư Nhiên mặt mày đỏ bừng, làm ra vẻ ngượng ngùng yếu đuối.
Còn ánh mắt Dụ Hằng ngày càng rực cháy,tay anh ta đã lần tới chiếc cúc áo trước ngực cô ta...
Tôi đứng yên tại chỗ, lặng lẽ nhìn người đàn ông trong phòng.Người từng là chồng tôi.Người mà tôi từng nghĩ sẽ nắm tay đi hết đời.
Từ trước đến nay, Dụ Hằng rất xem trọng hình tượng.Dù bây giờ đang làm chuyện bẩn thỉu đến mức nào,trên người anh ta vẫn là bộ quần áo chỉn chu, phẳng phiu.
Nhưng tôi lại thấy… kinh tởm đến tột cùng.
Ngay khi tay anh ta sắp tháo nút áo của cô ta,tôi lên tiếng, giọng bình thản đến lạnh lẽo:
“Chỉ làm trước ảnh cưới thôi thì nhạt nhẽo quá.”“Sao không thử làm trước mặt chính chủ luôn—có phải càng kích thích hơn không?”
8.
Lúc rời đi, trời đổ mưa.
Mưa cuối xuân rơi lất phất lên mặt,lạnh buốt và rát như dao cứa.
Cái lạnh không đến từ thời tiết, mà từ sâu trong tim trào lên từng đợt.
Tôi ngồi thụp xuống bên lề đường, khóc đến mức không thể thốt nên lời.