1.
Ta chưa từng nghĩ, đời này còn có thể trùng phùng cùng Lưu Thời Thiên.
Chưởng quỹ dặn ta mang rượu Đào Hoa Nhưỡng tới một gian thượng phòng, nói bên trong là nhân vật lớn từ kinh thành tới, bảo ta cẩn thận hầu hạ.Ta vừa từ hầm rượu đi ra, rửa sạch tay, bưng khay rượu tiến vào.
Cửa vừa mở, hắn quay lưng về phía ta, dáng vẻ ngọc thụ lâm phong.Bên cạnh là Lý Tử Nguyệt, dung nhan như hoa đào tháng ba.Tài tử giai nhân, chẳng khác chi một bức họa.
Chỉ bằng một bóng lưng, ta liền nhận ra ngay.Ta cúi gằm đầu, mong tóc mai và khăn vấn có thể che khuất dung nhan.
Đi vòng ra phía sau, ta nhẹ tay đặt bình rượu lên bàn trước mặt bọn họ.Khi xoay người định lui xuống, trên bàn có người khẽ gọi:
— Tiểu nương tử, phiền cô hâm nóng giúp chúng ta chén rượu này.
Ta hơi cúi mình, quay lưng về phía họ, bước tới chiếc lò nhỏ trong phòng bắt đầu hâm rượu.Gần năm năm xa cách, bàn tay ta đã quen với động tác hâm rượu, thuần thục chẳng kém gì khi xưa hắn từng làm cho ta.
Ngọn lửa nhàn nhạt nhảy múa trên lò, hơi nóng từ vò rượu từ tốn bốc lên.Trên bàn, mọi người thay nhau nịnh hót:
— Lần này Lưu tướng công thân chinh hạ phương, quả thực là phúc phận của Mẫn Châu ta.— Lại thêm tiểu thư Thượng thư đại nhân là Lý cô nương, nơi đây của chúng ta có yến sào, cá đường nổi danh thiên hạ, cực bổ dưỡng nhan sắc nữ nhi. Ngày mai, tại hạ sẽ cho người đưa tới phủ Tri phủ.— Đại nhân cùng Lý tiểu thư, trai tài gái sắc, quả là trời sinh một đôi.— Ở Mẫn Châu có Tây Thiền Tự cực linh nghiệm, ngày mai tại hạ có thể đưa đại nhân và cô nương tới xin một lá bùa duyên.
Bàn tay đang khuấy rượu của ta khẽ khựng lại, suýt nữa làm rượu tràn ra ngoài.
Lưu Thời Thiên không đáp lời, Lý Tử Nguyệt khẽ cúi đầu, nét thẹn thùng ẩn hiện nơi khóe mắt.
Người kia lại tiếp tục tâng bốc:— Lưu đại nhân là vị Thừa tướng trẻ tuổi nhất từ trước tới nay, đến nay vẫn chưa lập thê, đủ thấy tình ý với Lý tiểu thư sâu nặng đến nhường nào.
Sắc mặt Lưu Thời Thiên vẫn không đổi, còn Lý Tử Nguyệt lại hơi bồn chồn, lén đưa mắt nhìn hắn.
Trong gian thượng phòng, không khí bỗng trở nên tĩnh lặng lạ thường.Hồi lâu sau, Lưu Thời Thiên mới thản nhiên cất tiếng:— Ta đã có thê tử.
2.
Hắn lại thong thả nói tiếp:— Chỉ là… nay nàng ấy đã không còn.
Lý Tử Nguyệt dịu giọng giải thích:— Thời Thiên là người trọng tình, cũng bởi vì điều này nên bao năm qua vẫn chưa tái giá.
— Thì ra là vậy, Lưu đại nhân quả thực là bậc si tình.— Lưu đại nhân cùng Lý tiểu thư sau này nhất định sẽ là đôi lứa tâm đầu ý hợp.
Lưu Thời Thiên không mở miệng phản bác, mọi người lại tiếp tục chuyện trò sang đề tài khác.
Ta đem rượu đã hâm nóng rót vào từng chén nhỏ, cúi thấp đầu, lần lượt bưng ra đặt trước mặt họ từ phía sau.Chén cuối cùng đặt trước mặt Lưu Thời Thiên, ta thu vò rượu lại, định quay người rời khỏi gian thượng phòng.
Bất ngờ, một vị đại nhân nâng chén, rượu chẳng may sánh ra ngoài, liền gọi giật ta lại:— Tiểu nương tử, chờ một chút, lấy khăn gấm cho ta lau tay.
Ta cúi đầu, lấy một chiếc khăn gấm, định đưa tay lau cho y.Nhưng bên cạnh hắn, Lưu Thời Thiên đã đưa tay chặn lại.
— Chỉ là chút rượu, không cần lau đâu. Ngươi lui xuống đi.
Vị đại nhân kia liên tiếp gật đầu tán đồng.Ta vội vàng đáp một tiếng, rồi hấp tấp bước ra ngoài.
Chỉ là… Lý Tử Nguyệt bỗng cất giọng gọi:— Tiểu nương tử kia, chờ một lát… ngẩng đầu để ta nhìn rõ một chút.
3.
Ta vẫn cầm khăn gấm trong tay, chậm chạp không chịu quay người hay ngẩng đầu.
Lý Tử Nguyệt đã đứng dậy, định bước tới gần.
— Nghe nói hôm nay Tri phủ đại nhân mang theo quý khách tới, bữa rượu này chính là tại hạ chuẩn bị để tẩy trần cho quý khách cùng Tri phủ đại nhân.
Giọng nói ôn hòa vang lên, Ôn Nhất Trản đẩy cửa bước vào, hướng mọi người trong gian thượng phòng hành lễ.
Chàng lại nói:— Đại nhân quang lâm tiểu lâu của tại hạ, thực khiến chốn hàn môn này rạng rỡ.— Chu nương tử, nàng mau đem cho ta vò Đào Hoa Nhưỡng hảo hạng nhất.
Chàng khẽ khàng đẩy ta ra ngoài.Ta vội vàng xuống lầu.
Một tửu nương khác đã lấy vò rượu, vừa nói chuyện với ta vừa bước về phía gian thượng phòng:— Chu nương tử, phòng đó Đông gia đã giao ta hầu hạ, nàng đi chỗ khác đi.
— Đa tạ tỷ tỷ.
Ta hấp tấp chạy về hậu viện, trái tim vốn đã đập loạn từ lúc bước vào gian phòng kia đến giờ vẫn chưa thể yên ổn lại.
Ta đóng cửa hầm rượu, trượt người ngồi xuống nền đất lạnh.