5.
Đàn ông ngoại tình khi bị bắt tại trận — chẳng ai khác ai.Dù là người điềm đạm tự giữ như Lục Minh, cũng cuống quýt rối loạn trong nháy mắt.
“Đưa điện thoại cho tôi.”
Tôi ngồi trên giường, ánh mắt bình tĩnh nhìn anh ta, giơ tay ra.
Lục Minh mím môi, như thể muốn từ chối.Nhưng khi bắt gặp ánh mắt tôi — anh ta biết mình không còn đường lui.Chỉ có thể ngoan ngoãn đưa điện thoại ra.
Chúng tôi bên nhau nhiều năm, tất cả mật khẩu của anh ta đều là sinh nhật tôi.Tôi từng chê anh trẻ con, còn anh lại nói: “Đây là cách anh thể hiện rằng em quan trọng với anh.”
Lần này, tôi vẫn như thói quen cũ, nhập ngày sinh của mình vào.Màn hình hiện lên — sai mật khẩu.
Ngay cả khi tận mắt chứng kiến cảnh anh ta ôm hôn người khác…Nhưng đúng khoảnh khắc này, tôi vẫn không thể kìm được.
Hai hàng nước mắt… rơi xuống không báo trước.
Lục Minh hoảng loạn luống cuống, vội bật điện thoại, tự tay đưa vào tay tôi.Ánh mắt anh ta lúc ấy, đầy hoảng sợ, đầy hối hận, thậm chí còn có chút… thương xót.
“Đừng khóc mà, em mới sinh xong, khóc nhiều dễ bị đau đầu đấy…”
Tôi nghiêng đầu, tránh bàn tay đang vươn đến định lau nước mắt cho mình.
Ngay trước mặt anh ta, tôi mở từng mục trong điện thoại, lần lượt tìm ra từng dấu vết vụng trộm.
Mỗi khi tôi mở thêm một mục, sắc mặt anh lại trắng thêm một phần.
Cuối cùng, tôi tìm được một đoạn video nằm sâu trong một thư mục ẩn.
Hậu trường một cuộc thi nhảy.Một cô gái trẻ mặc váy đỏ — bừng bừng như một đóa hồng rực rỡ — chạy vội đến, nhào vào lòng anh ta.
Và anh…
Dùng giọng nói dịu dàng đến khiến người ta buồn nôn, gọi cô ta một tiếng:
“Bảo bối.”
Tôi tua đi tua lại đoạn video ấy, chỉ để nghe đi nghe lại một câu:“Bảo bối.”
Một tiếng gọi mà suốt mười hai năm bên nhau, anh chưa từng dành cho tôi.
Sắc mặt Lục Minh trắng bệch như tờ giấy.Anh túm lấy tay áo tôi, giọng run rẩy:
“Đừng nghe nữa… anh xin em…”
Tôi chỉ vào ngày giờ hiển thị trên video, lạnh lùng hỏi:
“Hôm đó là ngày tôi đi khám thai. Anh nói có việc đột xuất… Là để đi cùng cô ta tham gia cuộc thi nhảy đúng không?”
Anh lắc đầu, rồi lại gật đầu.Cả người chao đảo, cuối cùng quỳ sụp xuống dưới chân tôi.
“Xin lỗi… xin lỗi em…”
“Tiểu Kiều, em muốn anh làm gì mới chịu tha thứ cho anh?”
Anh níu lấy cổ tay tôi, ép mặt mình vào lòng bàn tay tôi như thể tìm kiếm một chút hơi ấm cuối cùng.
Tôi cảm nhận được nơi lòng bàn tay có gì đó ướt lạnh, dính nhớp — có lẽ là nước mắt, có lẽ là mồ hôi… cũng có thể là bản chất ghê tởm của kẻ phản bội đang dần hiện hình.
Lục Minh ngẩng đầu lên.Trong mắt anh là đau đớn, là van nài, như thể nếu tôi chỉ cần thốt ra một chữ "không", anh sẽ lập tức ngã gục, tan vỡ ngay tại đây.
Tôi… không còn yêu anh nữa.Nhưng vẫn đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve vệt nước nơi đuôi mắt anh.
Giọng tôi rất nhẹ:
"Mệt rồi à?"
Ngay khoảnh khắc này, đàn ông là yếu đuối nhất, dễ nắm nhất.Còn tôi, là người đang nắm dây cương.
Huống hồ gì… người đàn ông này là Lục Minh.
Một đứa trẻ mồ côi, bên tôi mười hai năm, tình cảm dành cho tôi không chỉ là yêu — còn là dựa dẫm, là thân thuộc, là cảm giác an toàn hiếm hoi trong cả cuộc đời lạc lõng của anh ta.
Dù trong tim anh không còn tình yêu, thì tôi vẫn là một phần gốc rễ trong đời anh.
Cho dù tôi ra tay nhẹ nhàng đến đâu, với Lục Minh cũng vẫn là rút gân lóc xương.
Nhất là khi… giờ đây giữa chúng tôi còn có một đứa con.
“Tôi cũng muốn tin anh lắm.”“Nhưng… anh lấy gì để tôi tin đây?”
Giọng tôi khản đi, vừa uất nghẹn vừa lạnh lùng.
Anh như người đang chết đuối bỗng với được phao cứu sinh.Trong mắt lập tức bừng lên ánh sáng, không một giây do dự, ném luôn quân bài quan trọng nhất ra bàn:
“Cổ phần. Anh sẽ chuyển toàn bộ cổ phần công ty cho em.”
Tôi không cho anh kịp hoàn hồn.Chậm rãi nghiêng người, cúi xuống sát mặt anh.
“Tất cả sao?”
Đôi mắt tôi ướt đỏ, long lanh nước, nhìn anh không chớp.
...
Quả nhiên, để giữ tôi lại — anh có thể hy sinh bất cứ thứ gì.
Lục Minh vì muốn tôi tin vào lời hứa quay đầu của mình, ngay trong đêm hôm đó đã mời luật sư đến.Đích thân soạn thảo một văn bản tên là "Cam kết chuyển nhượng tài sản trong hôn nhân".
6.
Hôn nhân một khi đã có vết nứt… thì không thể trở lại như ban đầu được nữa.
Sau cái đêm ấy, tôi và Lục Minh vẫn tiếp tục sống bên nhau như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.Ban đầu, mọi thứ vẫn còn giữ được vẻ ngoài yên ổn, tạm gọi là “hòa bình lạnh”.
Nhưng theo thời gian, sự cảnh giác và xa cách giữa chúng tôi càng lúc càng khó che giấu.Anh bắt đầu kiệt sức với việc giả vờ.Còn tôi… thì đã không còn cần phải giả gì nữa.
Mâu thuẫn cuối cùng cũng nổ ra — vào một đêm sau nửa năm.
Tôi vừa tập yoga xong, tắm rửa sạch sẽ, rồi ngồi trước bàn trang điểm dưỡng da.Lúc ấy, Lục Minh đẩy cửa bước vào, trên người nồng nặc mùi rượu.
Anh tiến lại gần, đứng sau lưng tôi, dùng ngón tay khẽ quấn lấy đuôi tóc xoăn nhẹ của tôi, ánh mắt trong gương đối diện với ánh mắt tôi.
Tôi hờ hững mở miệng:"Mùi rượu nồng quá. Tối nay anh cũng qua phòng khách ngủ đi."
Anh không đáp.Chỉ đưa tay đặt lên eo tôi, bàn tay ấm nóng, siết nhẹ.