Sắc mặt phụ thân lúc đỏ lúc trắng: “Con…”
“Còn nữa, chuyện của Thẩm Dao là nàng ta tự làm tự chịu. Phụ thân nếu vẫn muốn lấy con ra đổi lấy tiền đồ cho nàng ta, thì chi bằng cứ coi như chưa từng sinh ra đứa nữ nhi này.”
Nói xong, ta quay lưng bỏ đi.
Phụ thân đứng chết lặng tại chỗ hồi lâu, cuối cùng không đuổi theo.
Hôn kỳ được định rất nhanh. Giống như có người sợ đêm dài lắm mộng. Và “có người” này, hiển nhiên không chỉ có phủ Thái phó.
Từ khi chuyện nghị thân bị vỡ lở, Giang Ngật bỗng nhiên như phát điên. Đầu tiên là hắn lần lượt đem bán sạch những hạ nhân từng tung tin đồn ta “không xứng làm thê tử”, rồi đích thân đi dự tiệc các nhà, công khai đính chính rằng những lời ngày đó không phải xuất phát từ thật lòng.
Thậm chí có người bảo, hắn đã động tay động chân với mấy tên công tử ăn chơi buông lời gièm pha trong tửu lâu, đánh đến đổ máu.
Khi tin tức truyền đến tai, ta đang thử giá y.
Mẫu thân cau mày: “Hắn muốn làm cái gì?”
Ta cầm kim chỉ, không nói gì. Làm cái gì ư? Chẳng qua là sự không cam lòng muộn màng, và sự bù đắp tự cho là đúng. Nhưng lòng người đâu phải sổ sách. Không phải cứ nợ, là vẫn có thể trả.
Chập tối, ta ra sân hóng gió, vậy mà lại gặp Giang Ngật ở cửa sau. Hiển nhiên hắn đã đợi rất lâu. Sương đêm vương trên chiếc áo bào đen, đáy mắt cũng hằn tơ máu.
Thấy ta ra, hắn tiến lên một bước: “Vân Xu.”
Ta theo bản năng lùi lại: “Thế tử đêm hôm xông vào hậu viện của thần nữ, thật không hợp quy củ.”
Yết hầu hắn lăn lộn: “Ta chỉ muốn nói với nàng vài câu.”
“Ta không muốn nghe.”
Ta xoay người định đi. Hắn bỗng vươn tay, kéo giật ta lại. Khoảnh khắc lưng đập vào ván cửa, ta có phần choáng váng.
Giang Ngật chống hai tay chắn trước người ta, nơi đáy mắt đè nén sự u tối đáng sợ:
“Nàng cứ vậy mà gả cho hắn sao?”
“Vậy ta phải làm sao?” Ta ngẩng đầu, nhìn chằm chằm hắn, “Tiếp tục đợi ngài nhận nhầm người lần thứ hai, hay là đợi ngài có ngày nào đó lại vì Thẩm Dao mà tìm chết thêm một lần nữa?”
Sắc mặt hắn trắng bệch đi ngay lập tức: “Sẽ không.”
“Ngài lấy gì để đảm bảo?”
“Ta…”
Hắn hé miệng, nhưng bỗng như mất giọng. Bởi vì tự bản thân hắn cũng hiểu rõ. Hắn không có tư cách.
Ta nhìn hắn, từng chút một rút cổ tay mình khỏi lòng bàn tay hắn:
“Giang Ngật, kiếp trước ngài trách ta chiếm đoạt nhân duyên của ngài. Kiếp này ta đã trả lại cho ngài rồi, là do tự ngài nhìn không rõ người, cũng là tự ngài đi vào ngõ cụt. Đừng đến tìm ta nữa.”
Ta nói xong liền muốn đi. Nhưng ngay giây tiếp theo, hắn bỗng giữ chặt gáy ta, cúi đầu hung hăng hôn xuống.
Đó không phải là hôn. Mà giống một sự tước đoạt mất kiểm soát hơn. Mang theo sự cố chấp, nỗi ân hận và sự không cam lòng gần như muốn nuốt chửng người ta.
Đầu óc ta ong lên một tiếng, vung tay tát mạnh hắn một cái.
Một tiếng “chát” giòn giã vang lên trong màn đêm.
Giang Ngật ngoảnh mặt đi, khóe môi rỉ máu. Ta th* d*c, cả người run rẩy.