4.
Nơi đông người, hắn hẳn không dám manh động.
Chưa kịp đến nơi, ta đã bị hắn chụp lấy cổ tay.
Ta quay phắt lại, trợn mắt nhìn, cố giằng ra nhưng không được.
"Buông tay! Ngươi không buông, ta sẽ la lên đấy!"
Hắn khẽ cười, giọng điệu ẩn ý:
"Kêu cái gì?"
Ta hít sâu, dồn sức hét lớn:
"Cứu với! Có tên lưu manh trêu ghẹo nữ nhi nhà lành!"
Đám đông quanh đó lập tức quay lại. Sắc mặt hắn sầm xuống, nhưng vẫn cất giọng to:
"Đây là vị hôn thê của ta, chỉ đang giận dỗi chút thôi."
"Ta trở thành vị hôn thê của ngươi khi nào?"
Hắn kéo ta vào lòng, dịu giọng dỗ dành:
"Được rồi, A Niệm, là ta sai. Nàng muốn bao nhiêu kẹo hồ lô, ta mua hết cho nàng, chịu không?"
Ta thầm mắng: Đồ điên!
Nhìn gương mặt nghiêm túc, thêm vẻ kiên nhẫn lấy lòng của hắn, những người xung quanh đều lên tiếng giảng hòa:
"Có chút chuyện vặt vãnh thì bỏ qua cho nhau đi, cô nương à!"
"Đúng đó, hai người trai tài gái sắc, nên nhường nhịn nhau một chút!"
"Mọi người tránh đường, để cô nương chọn kẹo trước!"
Ta đảo mắt nhìn đám người đang ủng hộ hắn, lại quay sang thấy hắn cười cợt.
Người khôn chẳng chấp kẻ dở hơi.
Ta lấy một que kẹo hình thỏ từ tay người bán, toan rời đi.
Còn chưa kịp bước được vài bước, cổ tay lại bị hắn giữ chặt.
Hắn bẻ một mẩu kẹo nhét vào miệng ta, khom xuống hỏi khẽ:
"Ngọt không?"
Ta chậm rãi nhai, cương quyết không đáp.
Hắn bật cười hai tiếng, tiếng cười thấp trầm, nghe đầy ẩn ý.
"Ca ca!" – Một giọng nữ thánh thót bỗng vang lên kèm theo tiếng vó ngựa dừng sít sau lưng.
Ta quay lại, thấy một cô nương ngồi trên lưng ngựa, bỗng đầu óc quay cuồng, cả người run lẩy bẩy.
Hình như phát giác ta bất thường, hắn càng nắm chặt tay ta hơn, hướng cô nương kia nói:
"Trần Lịch, sao ngươi lại đến đây?"
Ánh mắt Trần Lịch lướt qua cánh tay đang siết lấy ta.
Ta liền hất tay hắn ra, chỉ sợ chậm chút nữa thì cánh tay này không giữ nổi.
Ta không muốn dính dáng gì tới bọn họ, bèn cúi chào lấy lệ, rồi kéo Kiểu Lục vội vàng bỏ đi.
5.
Hắn dường như bị Trần Lịch cầm chân, không đuổi theo nữa.
Lẻn vào nhà từ cửa sau, Kiểu Lục sờ trán ta, giọng trĩu nặng lo âu:
"Sao tay chân tiểu thư lạnh cóng thế này? Để ta bảo người chuẩn bị nước nóng."
Ngâm mình trong nước ấm khá lâu, lại uống chén canh an thần, ta cuối cùng thiếp đi.
Nhưng ác mộng chợt kéo đến.
Trong mộng, Trần Lịch xuất hiện, dẫn người xông vào, túm lấy ta khỏi giường. Bàn tay nàng lạnh ngắt, vén áo ta, ánh mắt sắc như dao.
Nàng nhếch môi cười, từng câu nói vang lên băng giá:
"An Niệm, ngươi dùng khuôn mặt và thân thể này để mê hoặc Khẩn ca ca ta phải không?"
Toàn thân ta lạnh toát, vội lắc đầu lia lịa:
"Không, ta hoàn toàn không làm thế!"
Tiếng nàng rít bên tai, mỗi chữ đều như lưỡi dao cứa:
"Vậy ngươi biết vì sao Khẩn ca ca lấy ngươi chứ?
Hắn sợ ta gặp nguy, nên mới lấy ngươi làm bia đỡ.
Hiện đại sự đã xong, ta được phép đến tiễn ngươi về nơi chín suối."
Nói rồi, nàng lôi ta đến hồ Nguyệt Thanh, tiếng cười the thé xoáy vào tim:
"An Niệm, ngươi phải khắc cốt ghi tâm, hoàng hậu duy nhất của Khẩn ca ca là ta!"
Ta bị ép dìm đầu xuống nước, cái lạnh thấu xương lan khắp tứ chi, nước tràn vào cổ họng khiến ta ngạt thở.
Tất cả dần chìm vào bóng tối.
Ta giật mình tỉnh giấc, hơi thở gấp gáp, mồ hôi túa ra đầm đìa.
Chưa kịp hoàn hồn, ta nhận ra có người đang ngồi bên mép giường.
Vội vàng cất tiếng, liền bị một bàn tay bịt miệng.
Thanh âm quen thuộc của Lê Khẩn vang lên: