11.
Ta mặc cho chàng nắm tay dắt đi, ngoan ngoãn theo sau.
Cách phủ Trấn Bắc vương không xa có một vùng sa mạc hoang vu, xưa nay hiếm người lui tới.Gió cuốn bụi bay, không cỏ mọc nổi.
Người nếu bước vào quá sâu, rất dễ lạc đường mà chẳng tìm được lối ra.Vì thế, chàng chỉ đưa ta đến sát rìa, đứng lặng nhìn lớp lớp cát vàng cuộn lên phía trước.
Thật lâu sau, chàng mới mở lời.Trong giọng nói trầm thấp có chút nghẹn ngào khó phát hiện:
“Sau đại chiến năm ấy, để tránh người Hung Nô lần ra mộ phần, khai quật thi thể để báo thù,toàn bộ tướng sĩ tử trận khi đó đều không được dựng mộ phần — mà được mai táng trong mảnh đất hoang này.”
“Trong đó… có cả phụ mẫu và ngoại tổ phụ của nàng.”
“Nơi đây, từng ngọn gió, từng hạt cát… đều là bọn họ.”
“Tiểu Đường, khi đó nàng đã sốt cao mấy ngày, không còn nhớ ta là ai, cũng chẳng chịu nói chuyện.
Chỉ đến khi ta cõng nàng trở về, nàng mới nức nở trong mơ, gọi cha, gọi mẹ, gọi cả ngoại tổ phụ …”
“Hôm nay, ta có thể đưa nàng đến đây, cũng là trời cao đã an bài.”
Không biết từ khi nào, nước mắt đã bị gió cuốn đi mất, rơi vào khoảng trời đất mênh mông.
Còn chưa kịp lau đi, nam nhân bên cạnh ta đã chậm rãi quỳ xuống, đối diện mảnh đất hoang vắng, nghiêm cẩn dập đầu ba cái.
Gấu áo theo gió tung bay, thấp thoáng giữa làn vải có thể thấy mấy đóa lê hoa trắng tinh nở rộ.Giữa mênh mang cát bụi, chúng như thắp lên một ánh sáng nhỏ bé mà kiên định.
“Triệu Lâm Uyên hôm nay, xin thề trước anh linh các bậc tiền nhân và trời đất quỷ thần—”
“Kiếp này kiếp này, đời này đời này, chỉ có mình Thẩm Đường Lê.”
Tiếng gió gào thét như đang thay trời đất hồi đáp cho lời thề ấy.
Ta vừa khóc vừa bật cười, nghẹn ngào nhìn chàng, bốn mắt giao nhau, mọi xúc cảm không cần lời nói.
Rồi ta cũng quỳ xuống bên cạnh chàng, chắp tay khum trước môi, hướng về mảnh đất phía trước, hô lớn lời trong tim:
“Phụ thân, mẫu thân, ngoại tổ phụ — xin ba người cứ yên lòn!”
“Tiểu Đường con, những tháng ngày khổ sở đã trôi qua rồi!Từ nay về sau, con sẽ mãi mãi sống thật hạnh phúc!”
“Ba người ở bên kia… nhất định cũng phải sống thật tốt đấy nhé!”
Âm thanh ấy vang vọng khắp vùng hoang mạc, lan xa mãi không dứt.Khắc ghi trong lòng, khắc vào đất trời.
Cát vàng tung bay, gió lạnh thổi về.
Chỉ mong lòng chàng như lòng thiếp,thì chẳng phụ năm tháng tương tư này.
12.
Chuyện nên đến… rốt cuộc vẫn phải đến.
Ba tháng sau, Triệu Cảnh Xuyên nghe tin, lập tức từ Giang Nam gấp rút chạy về Tái Bắc.
Lúc này, ta đã đón tổ mẫu đến đây, hôn sự với Triệu Lâm Uyên cũng đã sắp sửa cử hành.
Không ngờ người đột ngột xuất hiện lại khiến ta trở tay không kịp.
“Đồ ngốc, hôn phu của nàng là ta, sao lại chạy đến Tái Bắc thành thân với người khác? Mau theo ta về!”
Triệu Cảnh Xuyên không nói nhiều, liền nhào tới nắm lấy tay ta.
Nhưng Triệu Lâm Uyên tuyệt đối không để hắn có cơ hội chạm đến, lập tức bước lên, kéo ta ôm trọn vào lòng.
Ánh mắt chàng sắc lạnh như lưỡi dao, khiến người kia chẳng dám manh động thêm nửa phần.
Hai người là thúc điệt đồng tông, dung mạo có năm phần tương tự, nhưng khí độ lại khác biệt một trời một vực.
“Hoàng thúc,” Triệu Cảnh Xuyên cắn răng, giọng phẫn uất, mắt đầy tơ máu.“Trên đời thiếu gì nữ nhân để người chọn, vì sao cứ phải cướp hôn thê của cháu?”
Có vẻ như chuyện này đã giáng cho hắn một đòn không nhỏ.
Nhưng… có cần thiết vậy sao?
Rõ ràng khi trước, là hắn ghét ta ngốc nghếch.Là hắn kiên quyết bỏ ta lại.Là hắn nói ta không bằng người khác.
“Bổn vương từ khi nào cướp vị hôn thê của ngươi? Có chứng cứ chăng?”