Báo cảnh sát xong, tôi không vội đi vào KTV ngay, mà vòng ra phía sau. Ở đó có một cầu thang sắt gắn bên ngoài tòa nhà, dẫn thẳng lên ký túc xá của nhân viên.
Nói về mấy tụ điểm mại dâm này, còn lâu mới qua mặt được tôi!
Làm tài xế lái hộ, tôi thường xuyên đón đưa khách sau khi họ nhậu say, chạy qua bao chỗ ăn chơi, nên tôi biết kha khá về cái “thương K” này. Tôi từng tò mò hỏi khách: “Không sợ bị công an tóm à?”
Khách uống say hay ba hoa, chẳng có gì giữ mồm giữ miệng, họ kể nếu công an đến, chỗ “thương K” có đường ngầm dẫn đến ký túc nhân viên, rồi từ lối thoát hiểm dành cho nhân viên chuồn ra.
Cái cầu thang sắt này chính là lối chạy trốn của bọn họ!
Tôi leo thang lên, rồi chặn chặt luôn cửa ra vào!
Để bọn chúng không có đường thoát!
Xong đâu đấy, tôi đi thẳng vào KTV qua cổng chính. Lúc ngồi trên xe, tôi nghe bọn kia gọi điện đặt phòng, biết chúng đặt phòng 666.
Tôi xộc ngay lên, lấy điện thoại, lén nhìn vào qua cửa kính.
Trời ơi, trong phòng đúng là một đám điên cuồng nhảy múa.
Đám gái đó quần áo xộc xệch, ngồi trên đùi bọn khách lắc lư.
Trên bàn có hai chai sâm panh, chắc một chai cũng cả ngàn tệ.
Bọn giàu chế/t tiệt này, muốn vui thì sẵn sàng ném tiền như nước, nhưng vài đồng bạc lẻ của người nghèo thì chúng nuốt không nhả!
Tôi quay video ghi lại mấy thứ này. Đúng lúc ấy, đột nhiên có người quát to: “Anh làm gì đấy?”
Quay lại nhìn, hóa ra nhân viên KTV phát hiện ra tôi.
Tôi cuống quá, lập tức gửi video đó cho trợ lý nhỏ trên WeChat, rồi ẩn ngay khung chat.
Xong, tôi ra vẻ bình tĩnh nói với nhân viên: “Tôi đi tìm người.”
Nhân viên không tin, vì nơi này vốn phạm pháp. Hắn chộp lấy tay tôi, bắt tôi giao điện thoại.
Tiếng cãi vã giữa tôi và hắn nhanh chóng thu hút sự chú ý của bọn trong phòng.
Cửa phòng bật mở, gã chủ xe BMW bước ra, trông thấy tôi thì vô cùng sững sờ: “Thằng điên này, mày mò lên đây làm cái gì?”
Nghe hắn nói, tôi phừng phừng lửa giận, bảo: “Ai điên? Tao có đắc tội gì với mày đâu, sao mày thiếu tiền lái hộ không trả!”
“Mày lắm tiền thế kia, nợ người ta mấy đồng lẻ cũng không trả, không thấy nhục à?”
Trước mặt đám đông, gã BMW bị mất thể diện. Nhưng uống rượu vào, phản ứng của hắn chẳng phải giải quyết cho êm, mà là mượn cơn say, đẩy tôi một cú thật mạnh, cáu kỉnh quát: “Chỉ vài đồng bạc thôi, mày muốn ông đây bẽ mặt à? Ông thiếu mày chắc? Ông mời mày đến lái xe là cho mày mặt mũi, là giúp mày có việc!”
Tôi siết chặt tay.
“Vài đồng bạc” ư?
Chỉ vì mấy đồng bạc đó mà người nghèo như chúng tôi phải đầu tắt mặt tối.
Vừa nãy, lúc trên xe, có người gọi cho gã BMW này, hỏi có thể đến nhà máy gã làm công được không. Tôi nhớ rất rõ.
Gã nói làm mỗi linh kiện được ba xu (0,03 tệ). Để kiếm 2 tệ 6, người công nhân phải làm đến 86 linh kiện. Vậy mà trong mắt gã, đó chỉ là mớ tiền lẻ cỏn con.
Mấy đồng lẻ cỏn con, gã còn không muốn trả, trong khi lại ném cả ngàn tệ hoang phí ở đây!
Đúng là “bên ngoài cổng son, thịt thừa rượu đổ; lề đường xương lạnh, người chế/t đói khô”!
Đám công nhân vì 10 tệ một giờ, lăn lộn quanh dây chuyền sản xuất suốt ngày đêm.
Ông chủ của họ lại ở đây ôm gái, uống sâm panh, một đêm tiêu cả mấy ngàn.
Nhân viên KTV lúc này lên tiếng: “Sếp ơi, anh ta hình như vừa quay video, phải kiểm tra điện thoại của hắn.”
Gã BMW sững ra, vội vẫy tay với đám trong phòng.