“Một chuyện chỉ có 2 tệ 6 thật á?”
“Trời ạ, chút tiền đó rơi xuống đất còn lười nhặt.”
Tôi nghe mấy lời mỉa mai, chỉ cúi gằm đầu, nghiến chặt răng.
Một lũ gái đi bán thân.
Bị khách giàu chơi xong, bọn họ cứ tưởng mình cũng thuộc đẳng cấp cao sang.
Bọn điếm này ở KTV, theo chân đám khách vung tiền như rác, trong khi bên ngoài vẫn còn hàng triệu cô gái bình thường, vui mừng chỉ vì gom đủ 2 tệ 6 để được miễn ship khi mua đồ ăn.
Lúc đó, có một gã khách chen vào: “Anh, em nói rồi, ‘Thà đắc tội Diêm Vương, đừng đắc tội tiểu quỷ’, cậu ta dai dẳng lắm.”
Tôi quay đầu, nhìn hắn trừng trừng.
Tiểu quỷ dai dẳng ư?
Tôi chỉ muốn đòi lại công sức của mình, sao lại biến thành kẻ đáng ghét dây dưa, trong mắt bọn chúng tôi chính là kẻ gây phiền?
Gã BMW cười lạnh: “Tao cũng từng nói, có tiền có thể bắt quỷ đẩy cối xay. Mày muốn tiền đúng không? Được, ông đây không thiếu!”
Hắn mở túi, trong thời đại thanh toán di động mà hắn vẫn mang xấp tiền mặt.
Đám gái nhìn thấy tiền mặt, mắt sáng như sao.
Hắn rút vài trăm tệ, nhét luôn vào cổ áo mấy cô.
Đám gái vui mừng õng ẹo: “Cảm ơn ông chủ!”
Gã nhét cho mỗi cô 200 tệ, rồi quay sang nói với tôi: “Thấy gì không? Giờ mày nói một câu ‘Cảm ơn ông chủ’, tao cũng ném cho mày 200. Sau đó cút ra ngoài.”
Tôi nói: “Tôi không cần 200 của ông, tôi chỉ cần 2 tệ 6 của tôi!”
Tôi chỉ thật lòng nói nguyện vọng của mình.
Ấy thế mà tất cả mọi người đều cười ầm lên, như thể tôi kể chuyện cười.
Buồn cười lắm sao?
Tôi chẳng thấy buồn cười ở đâu.
Mấy cô kia ôm bụng cười, thiếu điều ngã vào lòng gã BMW, lẳng lơ phát ớn.
Một cô gắng nhịn cười bảo: “Anh ơi, hắn chọc giận anh đấy. Anh mới tát hắn hai bạt tai, nên giờ hắn giận dỗi.”
Gã BMW vỗ trán: “À phải, tao uống nhiều quên béng mất.”
Hắn lại lôi từ trong túi ra một xấp tiền, lần này còn dày hơn trước.
“Này, một bạt tai một nghìn, vừa nãy tao tát mày hai cái, đây là hai nghìn. Mày chẳng phải đang muốn tiền à? Tao cho mày!”
Nói xong, hắn quẳng thẳng xấp tiền vào mặt tôi!
Tờ tiền quật vào mặt tôi, kêu “chát”.
Gã BMW gằn giọng: “Tiền của mày, ông trả rồi. Nhưng mặt mũi của ông, mày cũng phải trả lại cho ông. Loại rác rưởi chỉ biết tiền như mày, ông dùng tiền mua thể diện!”
Hắn chỉ mấy chai bia trên bàn: “Hôm nay sinh nhật ông, ông muốn vui vẻ. Mày uống một chai bia, ông cho một trăm. Tổng cộng ông có hai nghìn, mày uống hết hai mươi chai, chúc ông sinh nhật vui vẻ, rồi biến.”
Một cô cười cợt: “Ông chủ tính toán giỏi ghê, bắt hắn uống bia khuyến mãi, không cho đụng sâm panh.”
Gã BMW vỗ mông cô ta, cười phá lên: “Sâm panh một chai một ngàn hai, hắn có xứng không? Này, đi lấy bia mở sẵn đi.”
Mấy cô vội vã mở bia.
Tôi thở gấp: “Tôi không uống.”
Gã BMW hỏi lại: “Sao, mày chê ít à?”
Tôi ngẩng đầu, trừng mắt nhìn hắn: “Tôi không cần 200, cũng không cần 2.000 của ông. Tôi chỉ cần 2 tệ 6 của tôi!”
Lần này, tất cả im lặng.