1.
Khi Thái tử mang thánh chỉ tới, cả nhà ta đang cùng nhau ăn bữa cơm đoàn viên Trung thu.
Tiểu muội kén ăn, phụ mẫu vừa dỗ dành vừa dụ dỗ để nàng ấy ăn thêm chút rau, ta mỉm cười, lặng lẽ ăn hết chỗ cà rốt mà nàng ấy lén bỏ vào bát ta.
Bầu không khí vui vẻ, đầm ấm ấy bị Thái tử phá tan.
Hắn ta rầm rộ dẫn theo mấy chục xe thưởng vật tới trước phủ Tướng quân.
Cả nhà ta vội vàng ra cửa nghênh đón.
Thái tử mở cuộn thánh chỉ màu vàng rực, cất cao giọng đọc: "Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Trẫm nghe Trưởng nữ phủ Đại Tướng quân là Hà Hâm Bắc đoan trang hiền hậu, ôn nhu hòa nhã, được Hoàng thái hậu cùng trẫm yêu mến. Nay Thái tử đến tuổi thành thân, gặp lúc Hà Hâm Bắc đang ở khuê phòng, đặc chuẩn ban hôn, phong làm chính phi của Thái tử. Mọi lễ nghi giao Lễ bộ chủ trì, chọn ngày lành cử hành đại hôn, khâm thử."
Ta là Trưởng nữ phủ Tướng quân, phụ thân nắm giữ trọng binh triều đình, bản thân lại là Thái tử phi được Thánh thượng đích thân ban chỉ.
Tuy lần này thánh chỉ đến hơi sớm, nhưng cũng không nằm ngoài dự liệu.
Ta vừa đứng dậy định tiếp chỉ, Thái tử lại mở miệng nói tiếp: "Bổn điện thấy thứ nữ phủ Tướng quân là Hà Hâm Nam có dung mạo khuynh thành, bèn cầu xin phụ hoàng ban ân, đưa nàng ấy cùng tiến cung, nhập Đông cung sớm hơn nàng một tháng, xem như thử hôn."
Nghe vậy, ta như bị sét đánh ngang tai, phụ mẫu cũng kinh ngạc đến mức ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ khó tin.
Tình cảm của phụ mẫu ta sâu đậm, vừa thành thân không lâu đã sinh ra ta, nhưng từ đó về sau bụng mẫu thân không có thêm động tĩnh gì nữa.
Từ nhỏ, mẫu thân đã được nuôi dạy theo khuôn mẫu chủ mẫu gia đình, luôn lấy hiền lương đoan chính làm trọng. Vì không thể sinh nhi tử nên bà vô cùng tự trách, luôn muốn phụ thân nạp thiếp, nhưng phụ thân lại nhất quyết cự tuyệt.
Dưới sự thúc giục từ nhà mẹ đẻ, mẫu thân nhất thời hồ đồ, đẩy một nha hoàn lên giường phụ thân. Sau đêm đó, Hâm Nam ra đời.
Nha hoàn mất vì khó sinh, mẫu thân cũng vì thế mà mang theo nỗi áy náy, nên đối xử với Hâm Nam như con ruột.
Hâm Nam có đôi mắt sáng như ngọc, tính tình hoạt bát lanh lợi, là tiểu bảo bối của cả nhà.
Dù trên danh nghĩa chỉ là thứ nữ, nhưng trong lòng chúng ta, nàng ấy chẳng khác nào do mẫu thân sinh ra, là viên ngọc quý trong lòng mọi người.
Hoàng đế kiêng dè binh quyền của phụ thân, cho nên phải gả Trưởng nữ phủ Tướng quân vào hoàng thất thì ông ta mới có thể an tâm.
Ta đã hiểu đạo lý đó từ lâu rồi nên đành chấp nhận, chỉ mong Hâm Nam có thể lớn lên trong sự che chở của phụ mẫu, sau này tìm được lang quân như ý.
Ấy thế mà, Thái tử lại muốn đưa Hâm Nam vào Đông cung.
Thử hôn nghe thì có vẻ hay, nhưng thực chất chẳng khác nào một nha đầu ấm giường hèn hạ!
Phụ thân là người phản ứng đầu tiên, ông quỳ rạp xuống, lạy hai cái rồi chắp tay nói: "Thần tạ ơn Hoàng thượng ban ân. Nhưng từ nhỏ thứ nữ Hâm Nam đã quen nghịch ngợm, trong nhà lại không dạy dỗ chu toàn, e rằng mang theo thói hư tật xấu vào Đông cung, mong điện hạ thu hồi thánh ý!"
Ánh mắt Thái tử vẫn dán chặt lên người Hâm Nam, lạnh nhạt nói: "Không sao, Hâm Nam xinh đẹp hợp ý bổn điện, bổn điện tin rằng tỷ tỷ nàng ấy cũng sẽ dạy bảo nàng ấy thật tốt. Đông cung dưỡng người, tất không để song kiều phủ Tướng quân hương tiêu ngọc vẫn."
Vừa nói, hắn ta vừa đưa tay định đỡ Hâm Nam đứng dậy.
Hâm Nam sợ đến mức nhào thẳng vào lòng ta trốn tránh, tiểu cô nương vốn hoạt bát giờ đây run rẩy không ngừng.
Một luồng tức giận bốc thẳng lên đỉnh đầu, ta cong môi cười lạnh: "Hay lắm, đã nói chuyện gì cũng nên công bằng, thôi thì để Hoàng thúc của Thái tử tới thử hôn với ta vậy."
Vị Hoàng thúc ta nhắc tới là hoàng tử út của tiên đế, chỉ lớn hơn Thái tử hai tuổi, cầm kỳ thi họa, văn võ song toàn, luôn được Thánh thượng mang ra so sánh với Thái tử.
Ai ai cũng biết, Thái tử hận người ấy đến nghiến răng nghiến lợi.
Quả nhiên, Thái tử nghe thấy câu nói ấy liền đỏ bừng cả mặt vì tức: "Nàng! Hà Hâm Bắc! Nàng có biết mình đang nói gì không? Nàng thật là đại nghịch bất đạo!"
Hừ.
Hắn ta muốn thử hôn với muội muội ta thì là danh chính ngôn thuận, ta muốn thử hôn với Hoàng thúc hắn ta lại thành đại nghịch bất đạo.
Đạo lý là cái quái gì vậy?
2.
Sau khi giận dỗi đuổi Thái tử đi, lại tiễn luôn đám dân chúng hóng chuyện về, mãi đến lúc quay vào nhà, Hâm Nam mới dám khóc òa trong lòng ta.