4.
Chúng ta lại ra cổng nghênh giá, Thần Vương cũng đi theo. Trông Thái tử còn chật vật hơn cả tối qua, hai mắt đỏ ngầu, tóc tai rối bù như vừa bị pháo oanh tạc.
Vừa nhìn thấy ta, hắn ta liền lớn tiếng mắng: “Hà Hâm Bắc, ngươi là tiện nhân! Ngươi đã tư thông với kẻ khác từ lâu rồi đúng không? Ta chỉ muốn nạp muội muội ngươi làm thiếp, ngươi liền nổi giận! Thì ra là ngươi mang thai con của Hoàng thúc ta! Đồ nữ nhân lăng loàn!”
Ta thấy đúng là đầu óc của hắn ta bị pháo oanh tạc thật rồi.
Sáng sớm đã có người chạy đến cửa nhà mắng chửi, ta cũng bốc hỏa.
Vừa định mở miệng mắng lại, Thần Vương đã chậm rãi lên tiếng: “Quả nhiên Thái tử đang thiếu người hầu hạ.”
Mọi người nghe vậy đều không hiểu mà quay sang nhìn hắn.
Thần Vương tiếp lời: “Sáng ra mà không súc miệng sao? Miệng thối quá đi.”
Ta không nhịn được bật cười thành tiếng.
Mắng thật hay, nghe sướng tai chế//t mất.
Sắc mặt Thái dần chuyển từ đỏ sang xanh, nhìn Hoàng thúc của mình nửa ngày cũng không nói nên lời.
Haiz, đã thua mảng cầm kỳ thi họa thì thôi, đến cả mắng người cũng chẳng lại. Ta còn cảm thấy uất ức thay cho hắn ta.
Thái tử lại giận dữ bỏ đi, không biết sáng sớm chạy đến đây làm gì để cho bị mắng.
5.
Sau khi Thái tử rời đi, ta dẫn Thần Vương đến thư phòng của phụ thân. Không biết phụ thân đang suy nghĩ điều gì, vẫn chưa mở miệng.
Ta lặng lẽ rót trà cho Thần Vương và phụ thân, rồi ngồi sang một bên.
Thần Vương lên tiếng trước: “Ta cũng là nhi tử của Hoàng đế, ta cũng có thể làm Hoàng đế.”
Trong đầu ta lập tức rối loạn. Thần Vương… định tạo phản sao?
Hắn giải thích: “Ta là nhi tử của Thánh thượng, chính là huynh trưởng của Thái tử.”
Ta kinh hãi. Đây là bí mật hoàng thất à? Ta nghe xong có bị diệt khẩu không?
Phụ thân bình tĩnh hơn ta rất nhiều. Ông trầm ngâm một lúc rồi hỏi: “Vương gia muốn sự ủng hộ của phủ Tướng quân, hay là của Trấn Bắc quân?”
Là muốn đấu với Thái tử, hay là muốn phản lại Hoàng đế?
Nếu là vế trước, có lẽ phụ thân sẽ suy xét; nếu là vế sau, chỉ e ông sẽ lập tức vào cung cáo trạng.
Trung quân ái quốc là tín niệm khắc sâu trong xương máu của mỗi vị tướng.
Thần Vương hiểu rõ ẩn ý trong lời của phụ thân, hắn liền lấy thánh chỉ ra lần nữa, đặt lên bàn phụ thân.
Ý là: đây chính là sự mặc nhận của Hoàng thượng, ban cho hắn và Thái tử quyền được cạnh tranh.
Đối với Hoàng đế, đều là con ruột, ai làm Thái tử cũng giống nhau. Bất kể ta gả cho ai, đều là gả vào Hoàng thất, đều là một bước thu hồi binh quyền.
Còn đối với phủ Tướng quân, là chọn vị Thái tử danh chính ngôn thuận, hay là chọn Thần Vương xuất sắc hơn hẳn ta.
Quyết định này liên quan đến vận mệnh của toàn bộ phủ Tướng quân.
Sau khi Thần Vương rời đi, phụ thân nghiêm túc hỏi ta: “A Bắc, con nghiêng về ai hơn?”
Ta không khỏi cảm động.
Trong cuộc tranh đoạt quyền lực này, dường như điều không quan trọng nhất chính là ý kiến của ta.
Thế nhưng phụ thân lại trao quyền lựa chọn cho ta.
Phụ thân nhìn ra sự do dự trong mắt ta, ánh mắt ông trở nên dịu dàng hơn: “A Bắc, từ nhỏ con đã bốc đồng linh hoạt, thậm chí còn hơn cả A Nam. Năm tuổi leo cây vượt suối, sáu tuổi đánh tiểu công tử nhà Thừa tướng lăn ra đất, bảy tuổi cuộc săn mùa xuân cướp ngựa của Thái tử…”
Mặt ta đỏ bừng.
Phụ thân nhắc chuyện đó làm gì?
Ông lại thở dài một hơi rồi nói tiếp: “Phụ thân biết con không thích hoàng cung, cũng ghét Thái tử. Ta vốn định giao binh quyền về ẩn cư, nhưng Triệu quốc vẫn cần ta xông pha chiến trận. Binh quyền còn nằm trong tay ta ngày nào thì Hoàng thượng sẽ nghi kỵ phủ Tướng quân ngày nấy. Vì toàn bộ người trong phủ, ta không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể gả con vào cung.”
“Phụ thân thấy con từng ngày trưởng thành trầm tĩnh, trong lòng vừa vui mừng lại vừa đau xót. Ta biết ta có lỗi với con…”
Vị đại tướng quân từng vào sinh ra tử nơi chiến trường, lúc này viền mắt đã đỏ hoe.
Ta không nhịn được nhào vào lòng ông: “Phụ thân…”
Phụ thân nắm chặt tay ta, ánh mắt kiên định: “Phụ thân chẳng có gì lớn lao, nhưng có thể dùng cả phủ Tướng quân đặt cược vào một sự lựa chọn. Thần Vương hay Thái tử, lần này để con quyết định.”
Chọn Thần Vương, tất nhiên sẽ đắc tội Thái tử, phải chuẩn bị tâm lý sống mái với hắn ta.