Ta dứt khoát tung tin ra ngoài, nói Thần Vương phi lo nghĩ ngày đêm, đau bệnh liệt giường, thân thể tiều tụy.
Những vị phu nhân xưa nay có giao hảo đều lần lượt gửi thiệp thăm bệnh.
Ta đều từ chối gặp mặt, ngày nào cũng nằm trên giường, lặng lẽ rơi lệ.
Trong kinh đồn rằng Thần Vương mất tích, e rằng Thần Vương phi cũng không trụ nổi, phủ Thần Vương đúng là gặp họa rồi.
Ngày tháng qua đi, tin đồn lọt đến tai Hoàng thượng.
Hoàng thượng nổi trận lôi đình, nhưng cũng bắt đầu lo lắng. Nhi tử còn chưa tìm về mà tức phụ đã thành tang phụ.
Ông ta lập tức hạ chỉ, bảo phu nhân các đại thần thường xuyên đến phủ Thần Vương thăm nom, an ủi.
Có thánh chỉ ban xuống, các vị phu nhân ra vào Thần Vương phủ thuận lợi hơn rất nhiều.
Như vậy, cho dù Chu Nghiễn Thanh nhất thời không thể hồi kinh, vẫn có thể âm thầm mưu sự cùng các vị đại thần.
12.
Hôm ấy, phủ Thần Vương đón một vị khách không mời mà đến.
Thái tử lâu ngày không gặp đích thân tới cửa. So với vẻ tiều tụy của ta, sắc mặt hắn ta lại hồng hào rạng rỡ, như thể đang có hỷ sự.
Phải rồi, với hắn ta thì chẳng phải đúng là chuyện vui sao.
Trong lòng ta cười lạnh, chỉ là đến giả vờ hắn ta cũng chẳng thèm, nhưng mặt ta vẫn giữ vẻ điềm nhiên không gợn sóng.
Ta hỏi: “Thái tử đến đây vì chuyện gì?”
Thái tử vừa đánh giá ta vừa lắc đầu: “Lần trước gặp, Vương phi còn đắc ý lắm. Bổn điện đã nói, sẽ không để ngươi đắc ý được bao lâu.”
Sắc mặt ta trầm xuống, ngồi trên ghế không nói một lời.
Thái tử từ tốn tiến lại gần: “Thần Vương chết rồi, chẳng phải ngươi sẽ trở thành quả phụ sao. Giờ chịu cúi đầu với ta, ta sẽ xin phụ hoàng tứ hôn ngươi làm trắc phi, thế nào?”
Chu Nghiễn Thanh biến mất quá lâu, Thái tử từ dè chừng ban đầu đã trở nên ngông cuồng, hắn ta chắc chắn Chu Nghiễn Thanh đã chết.
Bị Chu Nghiễn Thanh đè đầu suốt bao nhiêu năm, nay hắn chết rồi, đương nhiên Thái tử đắc ý không kiềm chế nổi.
Nghe xong những lời đó, ta bật cười lạnh: “Thái tử coi ta là gì? Cho dù là một con chó, ta cũng không cúi đầu trước ngươi.”
“Ngươi có chỗ nào sánh được với Thần Vương? Dù hắn có chết, ngươi cũng vĩnh viễn không bằng được!”
Quả nhiên, Thái tử nổi giận, giơ tay định đánh ta.
Ta không chờ hắn ta ra tay, lập tức phản thủ chế trụ, quật hắn ta ngã xuống đất, mạnh tay dạy dỗ vài đòn.
Ta đã nói trước rồi, hắn đánh không lại ta.
Lý luận không lại, đánh nhau cũng thua, chỉ còn cách tru tréo mắng chửi: “Hà Hâm Bắc! Ngươi chờ đó! Bổn điện đã có thể giết Thần Vương, thì cũng có thể giết ngươi! Hắn tốt như thế hả, ngươi xuống mồ chung với hắn đi!”
Nghe đến đây, tay ta run lên, lỡ tay hất đổ bức bình phong bên cạnh.
Mà sau tấm bình phong, chính là phụ hoàng hắn ta.
13.
Sắc mặt Hoàng đế tối sầm lại, ông ta nhìn Thái tử chăm chăm, không nói một lời.
Thái tử kinh hoảng quỳ sụp xuống đất, hoảng hốt lắc đầu: “Không phải… không phải con… không phải con làm…”