Khi lưỡi dao rạch qua da thịt, cơn đau dữ dội ập đến.
Mồ hôi lạnh túa ra đầy trán.
Thế nhưng ta vẫn nghiến chặt răng, quật cường không để mình bật thành tiếng.
Từng cảnh ân ái năm xưa lần lượt lướt qua trước mắt ta.
Tình đã tan rồi.
Giữa cõi đời này, còn ai thương xót nỗi đau thân tâm của ta đây.
Khi trái tim Linh Lung bị moi ra, Tư Minh lập tức mừng rỡ, hai tay nâng niu, đích thân đưa đến bên môi Nam Nguyệt Vũ.
Nàng kích động đến mức hận không thể nuốt tim vào bụng ngay tức khắc.
Ta kéo lê thân thể tàn tạ, nghiêng đầu nhìn bọn họ.
Cuối cùng, khóe môi chỉ kéo ra được một nụ cười thê lương.
Sinh mệnh đang trôi đi.
Ta cảm nhận được rất rõ.
Mọi người xung quanh kinh hoảng lên tiếng nhắc nhở Tư Minh.
“Quân thượng.”
“Tim heo không thể dung nhập vào cơ thể Vân Loan cô nương.”
“Chuyện này phải làm sao đây.”
Tư Minh chấn động quay đầu.
Hắn lảo đảo chạy trở lại, nhìn trái tim heo đang lơ lửng giữa không trung, run rẩy vận pháp.
Thế nhưng tất cả đều là vô ích.
Cho đến khi trái tim heo mục nát, rơi xuống đất.
Tư Minh hoảng sợ nhìn thân thể ta đã tắt thở.
Hắn ôm lấy ta, toàn thân đẫm m/á/u, sụp đổ gào thét.
“Không.”
“Không thể nào.”
“Đây rõ ràng là kế sách vẹn toàn.”
“Không.”
“A Loan, ta không cho phép nàng ch/ế/t…”
Mặc cho Tư Minh không ngừng thi pháp, thân thể không còn tim của ta vẫn bắt đầu tan rã từng chút một.
Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn ta h/ồ/n ph/i p/h/á/ch t/á/n.
Sau khi hấp thu xong trái tim Linh Lung của ta, Nam Nguyệt Vũ chạy tới kéo lấy tay hắn.
“Minh ca ca.”
“Vân Loan muội muội đã đi rồi.”
“Chàng vẫn còn có muội mà…”
Khóe miệng Tư Minh rỉ ra vết m/á/u.
Đôi mắt đỏ ngầu của hắn hung hăng nhìn chằm chằm Nam Nguyệt Vũ, rồi tung một chưởng đánh nàng ngã xuống đất.
Hắn vươn tay, điên cuồng chộp bắt khắp nơi, mong níu lại những mảnh hồn phách đang tan dần của ta.
Đáng tiếc thay.
Hắn chỉ là một địa phủ chủ quân nhỏ bé, nào có năng lực ấy.
Khi ta còn ở bên, hắn tàn nhẫn làm tổn thương ta.
Giờ ta đã biến mất rồi, làm thêm những điều này thì còn có ý nghĩa gì nữa.
Tư Minh.
Ngươi đã vừa lòng hay chưa.
Ba hồn bảy phách của ta bị một cỗ lực lượng mạnh mẽ cuốn đi.
Trong thiên cung, Thiên Hậu nương nương ánh mắt chợt sáng lên, vội vàng tiến tới che chở lấy ta khi ấy còn chưa có hình thể.
Thiên Đế vận công thi pháp, hao tổn trọn vẹn ngàn năm tu vi, tái tạo lại thân thể cho ta.
Khi mở mắt tỉnh lại, bên tai vang lên tiếng thị nữ kinh hô.
“Mau bẩm báo nương nương.”
“Thần nữ đại nhân đã tỉnh rồi.”
5