Âm mưu không thành lại còn bị đánh, Nam Nguyệt Vũ không dám nói thêm lời nào.
Nàng siết chặt nắm tay, xoay người định rời đi.
Chân còn chưa kịp bước qua ngưỡng cửa, Tư Minh đã gọi nàng lại.
“Thế thân.”
“Phải làm như thế nào.”
“Ta không tin A Loan cứ thế mà biến mất.”
“Thế thân chỉ là tạm thời.”
“Ta nhất định sẽ tìm được nàng.”
“Dù chỉ còn nửa phần thần hồn.”
“Nhưng Nguyệt Vũ, đừng giở trò.”
Tâm tư bị vạch trần, Nam Nguyệt Vũ nghiến răng dừng bước.
Cuối cùng cũng chỉ đành cam chịu, nói ra phương pháp tạo thế thân cho Tư Minh.
Nàng nghĩ, chẳng qua chỉ là một thế thân.
Vừa có thể xoa dịu Tư Minh đang trở nên nóng nảy.
Lại không đến mức tranh đoạt vị trí của nàng.
Thế nhưng nàng không biết.
Chính thế thân ấy, sẽ khiến nàng nếm đủ khổ sở về sau.
6
Nam Nguyệt Vũ không ngờ rằng.
Sau khi có thế thân, Tư Minh, kẻ từng ngày đêm quấn quýt với nàng trước khi thành thân, lại không còn bước chân vào phòng nàng nữa.
Thế thân kia dung mạo giống ta.
Tính tình cũng ngoan ngoãn, thuận theo ý người.
Tư Minh yêu thương đến mức như khắc vào tim phổi.
Thân là chủ mẫu, Nam Nguyệt Vũ không thể nhẫn nhịn thêm.
Nàng nhiều lần muốn ra tay hủy diệt thế thân.
Thế nhưng sau khi ta biến mất, Tư Minh lại trở nên cảnh giác.
Hắn liên tiếp nhìn thấu mưu kế của Nam Nguyệt Vũ.
Thậm chí còn ra tay trừng phạt nàng không chút nương tay.
Nam Nguyệt Vũ sao có thể cam tâm.
“Minh ca ca, chàng thật sự muốn vì một thứ không có linh hồn mà trở nên xa lạ với ta sao?”
Tư Minh nhàn nhạt liếc nhìn nàng, giọng nói lạnh như sương:
“Nguyệt Vũ, những gì ta đã ban cho nàng, đã là quá nhiều. Đừng để ta phải thêm thất vọng nữa.”
Nói dứt câu, hắn liền ôm lấy thế thân dạo bước ra phố.
Khi còn ở địa phủ, điều khiến ta vui thích nhất chính là cùng Tư Minh dạo chợ, chúng ta như một đôi phu thê bình thường, cùng tận hưởng khói lửa nhân gian.
Nhưng nay, hắn lại mang nụ cười chan chứa lệ, đem hết dịu dàng trao cho một kẻ thế thân.
Tư Minh đi giữa phố đông, vậy mà từng giọt lệ cứ thế lặng lẽ rơi.
Đúng lúc này, một nhóm tiểu hài tử vô tư ùa tới, ríu rít vây quanh thế thân, ánh mắt lấp lánh:
“Tỷ tỷ Vân Loan, tỷ thành thân với Quân thượng thật rồi ạ?”
“Woa, tỷ sắp có tiểu bảo bảo rồi phải không?”
“Tỷ ơi, cảm ơn tỷ vì đã tìm chỗ ở cho chúng muội! Ca ca Tiểu Hôi cưới vợ rồi đó, huynh ấy cũng sắp có tiểu bảo bảo! Huynh ấy bảo tỷ là người yêu trẻ con nhất, hứa sau này sẽ bế em bé đến cho tỷ xem đó!”
Lũ trẻ vui vẻ kéo vạt áo thế thân, nhưng thế thân chỉ biết cười ngây ngô, không còn cách nào đáp lại chúng nữa.