5.
Từ đường thủy chuyển sang đường bộ.
Lại tiếp tục ngồi thuyền.
Quanh quẩn nửa tháng trời, ta mới đến được địa phận Phúc Châu.
Ta đứng trên bến tàu, nhìn nơi vừa xa lạ vừa quen thuộc trước mắt, trong lòng bỗng ngẩn ngơ.
“Tiểu ca, từ đây đến ngõ Liễu Chi đi thế nào?”
Có người tốt bụng chỉ đường cho ta.
Ta cảm tạ rồi rời đi.
Ký ức về ngõ Liễu Chi, vẫn dừng lại ở mười một năm trước.
Rất nhiều chi tiết nhỏ đã trở nên mơ hồ.
Năm ấy giặc Oa xâm lược, đốt phá cướp bóc khắp nơi.
Ngõ Liễu Chi sau khi được xây lại, đã chẳng còn là dáng vẻ xưa kia.
Cây liễu to đứng trước cửa nhà ta thuở nào, cũng đã chẳng thấy đâu nữa.
Dưới chân, dòng nước chậm rãi chảy qua mương.
Ta còn đang ngây người, thì một bà lão đi ngang qua bên cạnh.
Lại quay đầu trở lại.
Nhìn gương mặt ta, kinh ngạc nói: “Ngươi là, tiểu nha đầu nhà họ Lục?”
Ta chần chừ gật đầu.
Bà lão nắm lấy tay ta, nhìn trái nhìn phải.
“Quả là giống mẹ ngươi, lớn lên xinh đẹp y như nàng. Bao năm qua, con bé này đi đâu mất vậy?”
Trò chuyện một hồi.
Mới biết bà lão là hàng xóm cũ, gọi là Phương bà bà.
Lúc ta bị bắt cóc thì mất trí nhớ, vài năm gần đây mới dần nhớ ra chút chuyện.
Cho nên vẫn chưa quay về.
Nhưng mà, cho dù có về thì thế nào?
Phụ mẫu đã khuất, ta cũng đâu còn nơi gọi là nhà.
Phương bà bà nghe chuyện ta bị bắt cóc, lau nước mắt bảo:
“Hài tử, nếu không có nơi nào để đi, chi bằng đến nhà bà ở tạm.”
Nhiều năm sống cảnh nương nhờ người khác, ta không muốn lặp lại nữa.
Liền cảm tạ bà bà có lòng tốt.
“Ta làm đậu phụ rất khéo, nghĩ cũng có thể tự nuôi sống bản thân.”
Phương bà bà vẫn chưa yên tâm, nói:
“Suýt chút nữa thì quên, ngươi còn một mối hôn sự.”
Thấy sắc mặt ta đầy ngạc nhiên, bà bà bật cười:
“Là tiểu tử nhà họ Cố – Cố Phàm Nhất đấy, nó tìm ngươi bao năm nay rồi.
“Bà già này dẫn ngươi đi gặp nó.”
Ta biết bà bà có ý tốt.
Chỉ là, thế sự đã xoay vần.
Cha mẹ ta đều không còn, mà ta cũng biệt vô âm tín bao năm như thế.
Hôn sự ấy, sớm nên coi là đã hóa thành tro bụi.
Ta đến Phúc Châu, không phải để gả cho ai.
Là để tự lập, sống những ngày an ổn.
Vì thế từ chối ý tốt ấy.
Tìm một nhà trọ rẻ tiền nghỉ tạm.
Sau đó liền hối hả sắp xếp chuyện thuê nhà, mua cối đá, lừa kéo,…
Hàng xóm láng giềng xưa kia, nghe tin ta là cô nhi nhà họ Lục còn sống trở về.
Cũng cùng nhau giúp đỡ một tay.
Chẳng tới năm ngày, ta đã thuê được một căn nhà khá rộng, tuy nằm ở nơi hơi vắng vẻ.
Những vật dụng cần thiết để làm đậu phụ cũng sắm đủ cả.
Ngay hôm ấy, ta làm một bàn toàn món từ đậu phụ, mời bà con lối xóm.
Đậu phụ ta làm vừa mịn vừa mềm, món ăn từ đậu phụ cũng vừa miệng.
Láng giềng ai nấy đều khen tay nghề ta khéo, bảo từ nay nhất định sẽ ủng hộ việc làm ăn.
Chờ mọi người đã về hết, ta dọn bàn ghế.
Khi kiểm lại lễ vật của hàng xóm gửi tặng, ta thấy một xấp vải có màu sắc tươi tắn.
Trên đó kẹp một mảnh giấy.
【Có chuyện quan trọng, không thể đích thân tới giúp. Tặng vật này thay cho lễ gặp mặt. Chờ sau gặp lại, ta nhất định đến tạ lỗi. — Cố Phàm Nhất.】
Ta sững người.
Nghe Phương bà bà kể, phụ mẫu Cố Phàm Nhất cũng mất trong trận biến loạn năm xưa.
Từ nhỏ hắn sống nương tựa với ông nội.
Sau khi ông mất, hắn vào nha môn làm bổ đầu.
Ta cẩn thận cất tấm vải ấy đi.
Chờ gặp hắn, sẽ trả lại.
Tiện thể cũng bàn lại một lần, về mối hôn ước sớm đã hữu danh vô thực kia.
6.
Ta không có tiền thuê cửa hàng.
Chỉ gánh đôi quang gánh, đi rao bán ngoài phố.
Buôn bán cũng tạm, chẳng mấy chốc đã bán gần hết.
Thêm một lát nữa, trong rổ chỉ còn lại một miếng đậu phụ nhỏ.
Ta nghĩ, vừa hay đem về rán lên ăn trưa.
Không ngờ vừa mới thu dọn, liền có ba gã đàn ông dáng vẻ du côn chặn ta ở đầu ngõ.
“Người mới tới, không biết quy củ à?”
Gã mặt sẹo đứng đầu, cười cợt cực kỳ tà mị.
Người thức thời mới là kẻ anh hùng, ta cười gượng, lấy trong túi ra mười đồng lẻ.
Nào ngờ bị gã ta hất tay ra: “Đuổi ăn xin đấy à!”
Nói rồi, mấy tên đó lập tức vươn tay định cướp túi tiền của ta.
Đúng lúc ấy, đầu ngõ vang lên tiếng bước chân vững vàng.
Ta ngẩng đầu, trông thấy một nam nhân xa lạ.
Vai rộng lưng thẳng, dáng người cao lớn.
Vì lưng quay về phía ánh sáng, ta không nhìn rõ dung mạo.
Chỉ lờ mờ thấy đường nét sắc sảo dưới ánh ngược.
Ba gã kia vừa quay đầu lại, lập tức xụ mặt: “Ca… Ca à, người…”
Nam nhân kia phất tay.
Ba tên liền rùng mình, toan bỏ chạy.
Nhưng người bọn chúng gọi là “ca”, lại từng bước đi về phía ta.
Bóng dáng hắn phủ lấy thân ta, mang theo áp lực nặng nề.
Ta sợ đến mức run lẩy bẩy, rút chiếc đòn gánh ra quật thẳng về phía hắn.
Lại bị hắn đỡ lấy một cách vững vàng.
Hắn bật cười, giọng trầm thấp:
“Tính khí đúng là dữ dội!”
Ta không biết lai lịch hắn, cứng họng đáp:
“Ngươi buông ra, ta… không phải loại dễ bắt nạt đâu.
“Vị hôn phu của ta, là bổ đầu Cố Phàm Nhất trong nha môn.”
Đối phương thoáng khựng lại: “Ngươi là vị hôn thê của Cố Phàm Nhất?”
Thấy hắn lưỡng lự, ta vội vàng gật đầu.
Người kia buông đòn gánh ra, giọng mang theo ý cười:
“Trùng hợp thật, ta cũng tên Cố Phàm Nhất, cũng là một bổ đầu.”
7.
Biết người đối diện chính là bản thân hắn.
Ta bối rối vô cùng.
Đối phương lại thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: