01
Phụ thân đón biểu muội từ Sóc Châu vào phủ.
Không bao lâu sau khi Tống Văn Khê nhập phủ, ta đã tình cờ bắt gặp nàng cùng vị hôn phu của ta du ngoạn đêm hội đăng hoa.
Chuyện này, thực ra cũng chỉ là một sự trùng hợp.
Hôm ấy, vốn dĩ ta chẳng hề muốn ra ngoài. Nhưng Tam muội Mạnh Chiêu Tự lại ríu rít kể rằng Minh Nguyệt Lâu mở hội lớn, các công tử tiểu thư khắp kinh thành đều tụ hội vui chơi. Nếu ai có thể giải được toàn bộ câu đố, sẽ nhận được phần thưởng quý giá.
Nào ngờ, giữa ánh nhìn chăm chú của bao người, kẻ giành được phần thưởng lại chính là biểu muội và vị hôn phu của ta.
Hai người sóng vai đứng bên nhau, trông như một đôi ngọc ngà, khiến xung quanh rộ lên tiếng reo hò náo nhiệt.
Tống Văn Khê đã đến tuổi nghị thân, Sóc Châu lại là vùng đất xa xôi hẻo lánh, nên dì ta đương nhiên mong nàng có thể tìm được một mối nhân duyên tốt tại kinh thành.
Ngay hôm nàng nhập phủ, kế mẫu đã thì thầm bên tai ta, dặn dò phải đề phòng vị biểu muội này.
Nhưng ta chẳng mấy bận tâm.
Giờ đây, nàng cùng hắn tâm ý tương thông, hợp tác đoạt được phần thưởng.
Đó là một miếng bội ngọc điêu khắc hình mẫu đơn, do chính tay Trần Tử Mộ trao vào tay Tống Văn Khê.
Mỹ nhân nửa điểm trang, má hồng như son, giữa tiếng hò reo vang dậy, ánh mắt hắn dõi theo nàng lộ rõ vẻ nhu tình.
Phía sau ta, Mạnh Chiêu Tự cất giọng chế giễu:
"Ta còn tưởng ca ca nhà họ Trần vốn lạnh lùng xa cách, chẳng ngờ biểu muội lại có bản lĩnh đến thế, có thể khiến hắn vui mừng lộ liễu, ân cần đến vậy."
Những lời này rõ ràng là đang nhắc nhở ta.
Ta và Trần Tử Mộ đã đính ước được nửa năm, nhưng hắn luôn xa cách với ta, chưa từng nói chuyện quá vài câu.
Trước đây mọi người đều nói hắn là kẻ đọc sách khô khan, không giỏi ăn nói. Nhưng giờ xem ra, cũng không hẳn như vậy.
Mạnh Chiêu Tự lại cười nhạt, tiếp lời:
"Biểu muội vừa mới đến, đã muốn lấn lướt đại tỷ một bậc. Giờ thì hay rồi, còn giẫm đạp lên thể diện của tỷ nữa. Hôm vào phủ, nàng ta cướp mất viện của tỷ, sau này không biết còn muốn đoạt thứ gì nữa đây?"
Ngày Tống Văn Khê nhập phủ, giữa ta và nàng đã nảy sinh tranh chấp vì một gian viện, kết quả là chẳng ai vui vẻ gì.
Từ vài tháng trước, ta đã để mắt đến Tiểu viện Phất Liễu ở phía đông, nơi đó vô cùng thích hợp để tránh nóng mùa hè. Đáng lẽ tháng này ta đã chuyển vào. Nhưng nàng đột ngột đến, viện ấy liền bị nhường cho nàng.
Rõ ràng biết ta đã sớm chọn nơi đó, nhưng nàng chẳng tỏ ra áy náy chút nào, chỉ mỉm cười xa xa nói:
"Vậy thì đa tạ biểu tỷ đã nhường lại."
Nụ cười ấy, quả thực khiến người ta muốn động thủ.
Ai ai cũng nhìn ra nàng đang khiêu khích ta.
Ta tức giận đến mức ngay trước mặt mọi người, đập vỡ một bộ trà cụ vô cùng quý giá.
02
Giờ đây, nàng và Trần Tử Mộ sóng vai bên nhau, còn ta lại trở nên dư thừa. Ta chẳng muốn nhìn thêm nữa, xoay người trở về phủ.
Vừa vào viện, kế mẫu Trần Thục Nghi đã vội vàng đến an ủi:
" Điệt nhi của ta, trước đây vốn chỉ một lòng vùi đầu vào sách vở, đối với con lại càng một mảnh chân tình. Vậy mà từ khi biểu muội con đến, hắn lại bị nàng ta mê hoặc đến mức hồn xiêu phách lạc. Thật đúng là nghiệt duyên! Để đó ta sẽ dạy dỗ hắn một trận. Có ta ở đây, hắn đừng mong làm càn. Ta tuyệt đối không để hắn phụ con."
Bà ta ra vẻ hiền từ, tỏ ý lo lắng cho ta hết mực.
Nước mắt ta lặng lẽ rơi xuống, nghẹn ngào hỏi:
"Kế mẫu, có phải hắn thích biểu muội hơn, không hề thích con phải không?"
"Nếu hắn dám có lòng hai mặt, ta lập tức đánh gãy chân hắn!"
Bà ta nghiến răng nghiến lợi, nói chắc như đinh đóng cột.
Mối hôn sự này, vốn là do bà ta một tay sắp đặt.
Để thúc đẩy việc hôn sự, bà ta chẳng biết đã rót bao nhiêu lời đường mật vào tai phụ thân, nào là:
" Điệt nhi ta mười mấy tuổi đã đỗ tú tài, khi theo học ở Văn Tuyên Thư Viện còn được bậc đại nho hết lời khen ngợi. Đợi đến ngày thi khoa cử, hắn tất sẽ đỗ cao, rạng danh tổ tông. Khi đó, không biết có bao nhiêu khuê tú thầm thương trộm nhớ."
Phụ thân nghe vậy, cũng động lòng suy tính.
Mạnh gia vốn xuất thân thương nhân, dẫu đã leo lên hàng hoàng thương, vẫn bị khinh thường vì không có danh vọng.
Phụ thân luôn xem trọng người đọc sách, hy vọng có thể nương nhờ quan hệ thông gia mà đổi vận.
Dưới những lời tâng bốc của kế mẫu, ông càng xem điệt nhi bà ta là nhân tài hiếm có, vội vàng định ra hôn ước, sợ rằng sau này hắn đỗ đạt công danh lại bị người khác đoạt mất.
Mạnh Chiêu Tự cũng không ngừng tô vẽ trước mặt phụ thân, nào là hắn thông minh trời phú, nào là tiền đồ rộng mở, sau này nhất định sẽ làm nên đại sự.
Nhìn theo bóng lưng kế mẫu rời đi, ta chậm rãi đưa tay lau khô nước mắt.
03
Mấy ngày sau, Mạnh Chiêu Tự vội vã chạy đến báo tin:
"Tống Văn Khê trong lúc múa trong phủ không cẩn thận ngã xuống, trật chân rồi."
Trần Tử Mộ vì nàng mà chạy khắp nơi tìm danh y, chỉ sợ nàng lưu lại thương tật, sau này không thể múa được nữa.
Nàng vừa nói vừa chăm chú quan sát sắc mặt ta.
Ta nghe xong, không nói một lời, chỉ xoay người bước ra ngoài.