Tôi đang lúi húi trong bếp chuẩn bị bữa tối thì tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên.
Một số lạ gửi đến một tin nhắn:
【Liễu Như Yên, tối nay chồng cô sẽ viện cớ đưa cô đi khám sức khỏe, đừng đi! Hắn định lừa cô hiến gan để cứu “bạch nguyệt quang” của mình!】
Tôi chết lặng vài giây, suýt nữa đánh rơi cái xẻng đang cầm.
Bạch nguyệt quang?
Chẳng phải Giang Tử Mặc từng nói anh ta chưa từng yêu ai sao?
Còn chưa kịp trấn tĩnh thì một tin nhắn khác lại tiếp tục hiện lên:
【Không tin đúng không? Tám giờ tối nay, hắn sẽ bảo là khám sức khỏe do công ty tổ chức, rồi đưa cô đến bệnh viện Nhân Ái. Ở đó có một người tên Tống Nhã Cầm, đang trong giai đoạn cuối của xơ gan — chính là mối tình đầu của chồng cô.】
【Viện trưởng Tống Chấn Hoa là cha cô ta, đã âm thầm bàn bạc với chồng cô từ lâu. Họ muốn lấy gan của cô để cứu con gái ông ấy!】
【Nếu không tin, cứ giả vờ đồng ý đi cùng, rồi nhân lúc lẻn lên khu VIP tầng hai xem thử, cô sẽ hiểu tất cả.】
Tay tôi run lên bần bật, vội vã khóa bếp lại.
Đúng lúc đó, Giang Tử Mặc từ trong phòng ngủ bước ra, nhẹ nhàng ôm lấy tôi từ phía sau.
“Vợ à, tối nay mình đến bệnh viện một chuyến nhé.”
“Bệnh viện?” Tôi cố nén cảm xúc, làm như không có gì bất thường. “Có chuyện gì sao?”
“Công ty anh tổ chức khám sức khỏe tập thể, khám cặp sẽ được ưu đãi.” Hắn mỉm cười, “Tiện thể kiểm tra cho em luôn.”
Tim tôi như bị bóp nghẹt.
Từng câu từng chữ… giống hệt tin nhắn.
“Khám cái gì chứ?” Tôi xoay người lại, ánh mắt khóa chặt vào khuôn mặt anh ta.
Ánh mắt Giang Tử Mặc lướt đi chỗ khác: “Khám tổng quát thôi, xét nghiệm máu, kiểm tra chức năng gan… mấy cái cơ bản.”
Kiểm tra… chức năng gan?
Tôi cố gắng đè nén cơn chấn động trong lòng, khẽ gật đầu: “Được thôi, mấy giờ thì đi?”
“Tám giờ. Anh đã hẹn với bệnh viện xong rồi.”
Từng lời... khớp đến rợn người!
Tôi giả vờ bình thản quay lại nấu nốt bữa tối, nhưng trong lòng như có hàng trăm con sóng ngầm gào thét.
Ba năm hôn nhân, tôi luôn tin Giang Tử Mặc là một người đàn ông chân chất, điềm đạm, hết lòng với vợ con.
Chỉ có một điều tôi vẫn luôn thấy lấn cấn — suốt bao lâu, anh ta chưa từng nhắc gì về quá khứ.
Mỗi lần tôi hỏi, anh ta đều gạt đi, nói thời sinh viên mải học y, không có thời gian yêu đương.
Hóa ra… tất cả chỉ là một màn kịch được dựng sẵn!
Trong lúc ăn tối, Giang Tử Mặc vẫn không ngừng để ý biểu cảm của tôi.
“Như Yên, hôm nay em làm sao vậy? Trông em có vẻ không vui.”
“Không sao đâu.” Tôi gắp một đũa rau, đáp hờ hững, “Chắc tại công việc hơi căng.”
“Vậy thì hay quá, khám xong tối nay mình về nghỉ ngơi sớm nhé. Gần đây anh thấy sắc mặt em kém lắm, biết đâu lại thiếu máu thì khổ.”
Thiếu máu?
Tôi cười khẩy trong lòng.
Bắt đầu đánh đòn tâm lý rồi đây — để tôi thật sự tin rằng mình có vấn đề sức khỏe, rồi dễ dàng rơi vào chiếc bẫy đã giăng sẵn?
Điện thoại trên bàn rung lên lần nữa.
【Liễu Như Yên, hắn đang cố khiến cô tin rằng sức khỏe mình có vấn đề đúng không?】
【Kịch bản là như vầy: khiến cô hoảng loạn về sức khỏe, kiểm tra ra “bất thường về gan”, rồi thông báo cần ghép gan. Sau đó, bọn họ sẽ “tình cờ” tìm được người phù hợp để hiến gan.】
【Thực chất, người đó chính là cô!】
Tôi suýt nữa phun hết cơm trong miệng.
Thật quá tàn nhẫn!
Bọn họ nghĩ tôi là con rối, muốn điều khiển sao cũng được chắc?
“Sao thế em?” Giang Tử Mặc nghiêng đầu nhìn tôi, giọng đầy quan tâm.
“Không sao đâu, chỉ vừa nhớ ra mai phải nộp báo cáo.” Tôi đặt đũa xuống, mỉm cười nhìn anh ta. “À này, em muốn hỏi anh một chuyện.”
“Ừ, hỏi gì anh cũng trả lời.”
“Trước giờ anh thật sự chưa từng yêu ai à?”
Giang Tử Mặc thoáng khựng lại một chút, rồi lập tức bật cười: “Sao tự dưng lại hỏi chuyện đó? Dĩ nhiên là chưa. Em còn không rõ tính anh sao?”
“Thế sao ba năm qua anh không hề để em đến bệnh viện chỗ anh làm? Đồng nghiệp của anh, em cũng chỉ gặp được vài người đếm trên đầu ngón tay.”
“À… bệnh viện quy định nghiêm lắm, người nhà không được tự tiện vào khu vực điều trị.” Hắn đáp trơn tru như thể đã học thuộc từ trước, “Với lại trong viện đông bệnh nhân, anh sợ em bị lây nhiễm.”
Nghe thì có vẻ đâu vào đấy, nhưng càng nghe tôi lại càng thấy mùi che giấu rõ rệt.
Tôi cố giữ vẻ ngập ngừng, sau đó gật đầu: “Thôi được, vậy mình ăn nhanh rồi đi cho kịp giờ. Em cũng tò mò xem sức khỏe mình ra sao.”
Ánh mắt Giang Tử Mặc ánh lên vẻ hài lòng, cúi đầu ăn tiếp, tốc độ nhanh hẳn.
Trên đường đến bệnh viện, hắn chủ động bắt chuyện liên tục — hỏi tôi về công việc, về tình hình sức khỏe của bố mẹ.
Bình thường có bao giờ hỏi han gì đâu?
Tự dưng hôm nay thân thiết quá mức, càng khiến tôi chắc chắn… hắn có tật giật mình!
Bệnh viện Nhân Ái là một trong những bệnh viện tư nổi tiếng và đắt đỏ nhất thành phố, cũng chính là nơi Giang Tử Mặc đang công tác.
Khi chúng tôi đến nơi, sảnh chính khá vắng vẻ, không đông đúc như tưởng tượng.
“Chồng à, em hơi đau bụng, chắc cần đi vệ sinh một chút.” Tôi ôm bụng làm bộ khó chịu, “Anh cứ đi đăng ký trước đi, lát nữa em lên sau.”
“Ừ, vậy em nhanh nhé.” Hắn vừa nói vừa chỉ tay lên tầng hai, “Trung tâm khám nằm ở tầng hai, anh đợi em ở đó.”
Tôi khẽ gật đầu. Chờ hắn vừa rẽ qua cầu thang, tôi lập tức ấn nút thang máy và đi thẳng lên tầng hai.
Khu bệnh phòng VIP yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng bước chân. Hành lang dài vắng người, chỉ lác đác vài y tá đang đi lại.
Tôi lần theo số phòng 208 như trong tin nhắn đã chỉ.
Cánh cửa khép hờ. Tôi ghé mắt qua khe nhỏ để quan sát bên trong.
Trên giường là một người phụ nữ sắc mặt tái nhợt, ánh da ngả vàng — bệnh tình rõ ràng đã rất nặng.
Ngồi bên cạnh là một người đàn ông trung niên, chắc chắn là viện trưởng Tống Chấn Hoa.
“Bố à, liệu Giang Tử Mặc có thật sự thuyết phục được vợ anh ấy hiến gan không?” Người phụ nữ cất giọng yếu ớt.
“Con yên tâm đi, Nhã Cầm.” Ông ta nhẹ nhàng vỗ tay an ủi, “Vì con, Tử Mặc có thể làm bất cứ điều gì. Cậu ta lấy cô gái đó chẳng qua chỉ để chuẩn bị cho ngày hôm nay.”
“Nhưng… con vẫn thấy có lỗi với cô ấy…”
“Có lỗi gì chứ?” Giọng ông ta bỗng lạnh đi, “Con là con gái ruột của ta. Ta không thể để con chết được! Còn cô ta... mạng bạc, là do số trời, chẳng thể trách ai.”
“Tử Mặc cũng nói rồi mà,” Nhã Cầm khẽ cười, “Nhà cô ấy nghèo, bố mẹ chỉ là công nhân bình thường, không có thế lực gì. Dù xảy ra chuyện gì cũng sẽ bị dìm xuống nhanh thôi.”