Lúc này, người đang đứng cạnh đạo diễn Triệu kia chẳng phải là ông chồng hờ của cô sao?
Tại sao anh lại đến đoàn phim? Đã thế còn mặc nguyên một bộ quân phục thế kia.
Thấy vẻ mặt khiếp sợ của Hứa Nhược Đường, Tô Miểu tưởng cô cũng đang hưng phấn quá độ giống mình, vội vàng nói: "Chị Nhược Đường, chị cũng không ngờ nam thứ lại là ảnh đế Hoắc đúng không? Ha ha ha, em cũng không ngờ tới luôn!"
"Hôm qua nghe đạo diễn Triệu nhắc đến, em còn tưởng mình bị ảo giác cơ đấy!"
Đó chính là Hoắc Kỳ Sâm đấy! Tuổi còn trẻ mà đã ôm giải thưởng lớn mỏi tay, danh tiếng đè bẹp Tưởng Mạn Ni về mọi mặt, được mệnh danh là huyền thoại phòng vé. Vậy mà lần này anh lại chịu hạ mình, đóng vai nam thứ trong "Sương Hoa", cam tâm làm nền cho Tưởng Mạn Ni và Mạnh Bạc Thần, đúng là chuyện nằm mơ cũng không dám nghĩ tới!
Chỉ cần nghĩ đến việc được làm việc chung với ảnh đế Hoắc suốt hai tháng trời, Tô Miểu đã không kìm nén được sự kích động: "Có sao nói vậy, thầy Hoắc mặc bộ quân phục này đẹp trai muốn xỉu luôn!"
Chắc chắn là được may đo riêng cho anh, tỷ lệ cơ thể hoàn hảo cộng thêm gương mặt đỉnh của chóp trong showbiz, cả người đứng sừng sững ở đó cứ như bước ra từ truyện tranh, hoàn nguyên một một hình tượng Khấu Khải Niên trong kịch bản.
Tô Miểu nhìn Hoắc Kỳ Sâm cách đó không xa, rồi lại quay sang nhìn Hứa Nhược Đường bên cạnh, không nhịn được cảm thán: "Đạo diễn Triệu đúng là quá biết chọn diễn viên!"
Tưởng tượng đến cảnh Hoắc Kỳ Sâm và Hứa Nhược Đường cùng xuất hiện trong một khung hình, Tô Miểu đã bắt đầu mong chờ. Cả hai đều là nhan sắc cực phẩm của làng giải trí, nhìn thế nào cũng là một bữa tiệc thị giác mãn nhãn.
Tô Miểu cứ hạ giọng lẩm bẩm không ngừng, nhưng Hứa Nhược Đường chẳng để lọt tai chữ nào. Lúc này cô vẫn còn đang chìm trong cú sốc khi biết Hoắc Kỳ Sâm đóng vai Khấu Khải Niên và hai người sắp hợp tác với nhau.
Miệng người này sao có thể kín như bưng thế chứ? Trước đó chẳng hề hé lộ với cô nửa lời.
Cuộc gặp gỡ tình cờ tối qua chắc chắn chẳng phải trùng hợp gì, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay anh cả rồi.
Hứa Nhược Đường mím môi, lập tức cảm thấy mình bị người nào đó coi như kẻ ngốc mà xoay vòng vòng.
Hai người vừa đến phim trường, đạo diễn Triệu nhìn quanh một lượt rồi cười nói: "Mọi người cũng đến đông đủ cả rồi."
Ông đặt tay lên vai Hoắc Kỳ Sâm, có thể thấy quan hệ giữa hai người rất tốt. Thần sắc ông hôm nay cũng hiền hòa hiếm thấy so với mấy ngày quay phim gần đây: "Vị đứng bên cạnh tôi đây chắc không cần giới thiệu nhiều nữa nhỉ? Mọi người đều biết cả rồi."
"Nào, chúng ta cùng hoan nghênh Kỳ Sâm gia nhập, chúc cho việc quay chụp 'Sương Hoa' thuận lợi!"
Đạo diễn Triệu nói vài câu khách sáo, mấy nhân viên công tác đi đầu vỗ tay. Hứa Nhược Đường lẫn trong đám đông, làm bộ làm tịch vỗ tay vài cái lấy lệ. Vô tình ngẩng đầu lên, cô bất ngờ đụng phải đôi mắt đen láy thâm trầm của người đàn ông nọ.
Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung. Chẳng biết anh đã bắt đầu nhìn chằm chằm cô từ lúc nào, chỉ thấy Hoắc Kỳ Sâm cách đó không xa khẽ nhướng mày, ánh mắt ôn hòa, khóe miệng nhếch lên một nụ cười như có như không, trông cũng ra dáng người tử tế lắm.
Vợ chồng hai người chạm mắt ngắn ngủi, ăn ý không ai dừng lại quá lâu, lập tức dời ánh nhìn đi chỗ khác.
Màn chào hỏi thành viên mới kết thúc, mọi người lại ai làm việc nấy. Hứa Nhược Đường đang định tranh thủ xem kịch bản thì bị đạo diễn Triệu vẫy tay gọi lại.
"Đạo diễn, ngài tìm tôi ạ?" Hứa Nhược Đường mỉm cười ngoan ngoãn.
Đạo diễn Triệu giới thiệu Hoắc Kỳ Sâm bên cạnh với cô: "Kỳ Sâm chính là người sẽ đóng cặp với cô vai Khấu Khải Niên đấy, bất ngờ chưa?"
"Bây giờ cậu ấy đã vào đoàn rồi, hai người trước đây chưa từng hợp tác, lần này phải chịu khó làm quen, phối hợp cho ăn ý nhé. Tôi rất mong chờ màn thể hiện của hai người."
Hứa Nhược Đường khiêm tốn gật đầu, miệng nói lời khách sáo nhưng trong lòng lại thầm nghĩ: Hai người ở trên giường đã "phối hợp" ăn ý lắm rồi. Còn về chuyện đóng phim, nếu Hoắc Kỳ Sâm không có vấn đề gì thì cô chắc chắn cũng chẳng thành vấn đề.
Đạo diễn Triệu đang nói chuyện, quay đầu lại mới chú ý tới môi Hoắc Kỳ Sâm, quan tâm hỏi: "Kỳ Sâm, môi cậu bị thương thế nào vậy?"
Hai ngày trước lúc gọi video trao đổi công việc, môi anh vẫn còn lành lặn mà.
Nghe vậy, Hứa Nhược Đường theo bản năng mím môi, chột dạ liếc nhìn vết thương ở môi dưới của ai đó. Chính là vết cô cắn tối qua, lúc này đã đỡ hơn chút, nhìn qua trông giống như bị nhiệt miệng.
Hoắc Kỳ Sâm mỉm cười, ý cười bên môi nhàn nhạt, vân đạm phong khinh đáp: "Ăn đồ không cẩn thận nên cắn phải thôi ạ."
"Ăn cái gì mà cắn ra nông nỗi này được chứ." Đạo diễn Triệu cười bất đắc dĩ: "Lần sau phải cẩn thận hơn chút nhé."
"Ngài nói phải ạ."
Trong lúc hai người nói chuyện, Hứa Nhược Đường rũ mắt nhìn đi nơi khác, căn bản không dám nhìn thẳng Hoắc Kỳ Sâm. Nếu không phải tối qua anh giở trò xấu, cô có thể cắn anh ác liệt thế sao? Cũng đâu thể trách cô hoàn toàn được.
Đang thầm oán trách trong lòng, trước mặt cô bỗng xuất hiện một bàn tay thon dài trắng trẻo với những khớp xương rõ ràng. Ngay sau đó, trên đỉnh đầu vang lên giọng nói trầm ấm dễ nghe của người đàn ông: "Cô Hứa, hai tháng tới đây, mong được chỉ giáo nhiều hơn."
Hứa Nhược Đường khẽ nâng mi, chạm phải ánh mắt Hoắc Kỳ Sâm đang nhìn mình. Gương mặt diễm lệ tươi tắn không lộ ra chút cảm xúc thừa thãi nào, cứ như thể hai người thực sự mới hợp tác lần đầu. Cô mỉm cười đưa tay ra bắt lấy tay anh, khiêm tốn đáp: "Đâu có đâu có, thầy Hoắc quá lời rồi, là ngài chỉ giáo tôi mới đúng."
Bàn tay Hoắc Kỳ Sâm rất lớn, nhẹ nhàng bao trọn lấy bàn tay nhỏ nhắn của Hứa Nhược Đường, nắm lấy một cách khách sáo rồi buông ra ngay.
Nhìn ý cười hời hợt nơi đáy mắt vợ mình, ánh mắt Hoắc Kỳ Sâm trầm xuống. Hai người so ra, quả nhiên vẫn là bà xã nhà anh có tiềm năng đoạt giải Ảnh hậu Oscar hơn.
Sau màn "làm quen", Hứa Nhược Đường xoay người trở về khu vực nghỉ ngơi của mình. Vẫn còn một lúc nữa mới đến cảnh quay của cô, cô lấy điện thoại ra, tìm đến cái avatar quen thuộc rồi bấm vào, đầu ngón tay thon thả gõ mạnh lên bàn phím: "Anh vậy mà lại đóng vai Khấu Khải Niên, tại sao không nói với em một tiếng? Trêu đùa em vui lắm sao?"
Tin nhắn vừa gửi đi, Hứa Nhược Đường ngước mắt nhìn về phía Hoắc Kỳ Sâm.
Người nào đó đã cầm điện thoại lên ngay lập tức, chắc chắn là đã thấy tin nhắn của cô, khóe miệng còn nhếch lên một nụ cười cực nhạt. Hứa Nhược Đường khoanh tay hừ lạnh, còn mặt mũi mà cười nữa cơ đấy. Ngay sau đó, trong tầm mắt cô xuất hiện một vị khách không mời mà đến.
Tưởng Mạn Ni diện một bộ sườn xám xẻ tà màu xanh thiên thanh, bước đi yểu điệu đến trước mặt Hoắc Kỳ Sâm, tự nhiên như không ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh anh. Cô ta nghiêng đầu nhìn Hoắc Kỳ Sâm với nụ cười nhạt trên môi, dường như đang nói gì đó.
Thấy kẻ đáng ghét ngồi cùng chồng mình, sắc mặt Hứa Nhược Đường khẽ biến. Hoắc Kỳ Sâm rõ ràng biết Tưởng Mạn Ni đã bắt nạt cô thế nào, chắc chắn anh sẽ đứng cùng chiến tuyến với cô, ném cho đối phương một cái mặt lạnh.
Đợi một phút, mặt lạnh của Hoắc Kỳ Sâm đâu chẳng thấy, Hứa Nhược Đường lại trơ mắt nhìn hai người họ trò chuyện qua lại rôm rả, vẻ mặt Tưởng Mạn Ni càng thêm dịu dàng, hòa nhã vô cùng.