4
Tôi nhìn Dương Thiệu Kiên đầy hả hê: “Cô ta là bạn học cũ của anh, là Bạch Nguyệt Quang của anh, còn trẻ thế này, anh định trơ mắt nhìn cô ta chết à?”
“Mạng người quan trọng lắm đấy. Chỉ là một quả thận thôi mà anh cũng tiếc, anh còn là người không? Anh còn lương tâm không đấy?”
Sắc mặt Dương Thiệu Kiên lập tức tím như gan heo, hắn thở hồng hộc, liếc nhìn gương mặt đầy mong đợi của Phương Thanh Bình, rồi lại quay sang nhìn tôi.
“Được! Tôi ký!”
Hắn nghiến răng nghiến lợi, mắt đầy căm phẫn: “Tôi cược với cô, xem cuối cùng ai mới là người phù hợp để ghép cho Thanh Bình!”
Tôi nhặt hai tờ đơn đăng ký dưới đất lên, ký tên mình vào một bản, đưa cho hắn.
Dương Thiệu Kiên giật lấy bút của tôi, lúc đặt bút xuống còn hơi ngập ngừng.
“Cô sẽ không chơi chiêu chứ?”
“Không.”
“Nếu dám giở trò, cô biết hậu quả rồi đấy.”
Hắn để lại một câu đe dọa đầy sát khí, cầm hai bản đơn đăng ký rồi sải bước rời khỏi phòng.
Lúc ấy, một tiếng thở dài khe khẽ vang lên: “Thời Chu, cô bảo vệ hắn như vậy, hắn biết không?”
Là giọng của Phương Thanh Bình, nhưng vẻ yếu đuối trên mặt cô ta đã biến mất, thay vào đó là một nụ cười lạnh khiến tôi nổi da gà.
“Vì một thằng đàn ông như vậy, cô không ngần ngại trở mặt với bạn thân nhiều năm, có đáng không?”
“Thì ra cô vẫn nhớ chúng ta từng là bạn thân.” Tôi nhìn cô ta, cảm xúc lẫn lộn.
“Tất nhiên là nhớ. Tôi nào dám quên.”
Phương Thanh Bình cười tươi như hoa: “Dù sao năm xưa, chính cô là người đâm sau lưng tôi vào thời khắc quan trọng nhất mà, Thời Chu!”
5
Nụ cười của Phương Thanh Bình tươi rói, nhưng ánh mắt lạnh băng khiến tôi nổi hết da gà.
Tôi khẽ lắc đầu, thở dài một tiếng.
Dương Thiệu Kiên từ đầu đến cuối đều nói dối.
Phương Thanh Bình không phải bạn học cũ của hắn.
Mà là của tôi.
Từ thời học sinh, tôi và cô ta đã rất thân thiết.
Từ cấp hai đến cấp ba rồi lên đại học, chúng tôi luôn như hình với bóng.
Mãi cho đến kỳ thực tập ở năm tư, chúng tôi cùng được phân vào khoa Thận nội.
Người hướng dẫn là một chuyên gia nổi tiếng toàn quốc về Thận nội, đã hơn bảy mươi tuổi, sắp hết hạn hợp đồng tái ký với bệnh viện, chuẩn bị nghỉ hưu hoàn toàn.
Vì muốn cống hiến chút sức lực cuối cùng, ông mới nhận lời hướng dẫn hai thực tập sinh như chúng tôi.
Cuối kỳ thực tập, thầy nói sẽ có một suất giới thiệu đặc cách vào làm ở Khoa Thận bệnh viện số 3 thành phố – chính là nơi tôi đang làm hiện tại.
Bệnh viện hạng ba, có biên chế, là một cơ hội hiếm có.
Tôi và Phương Thanh Bình đều rất khao khát suất đó.
Phương Thanh Bình thông minh hơn tôi, thành tích cũng tốt hơn, lại khéo ăn nói, ngày nào cũng làm thầy vui cười rạng rỡ.
Cô ta tin chắc người được chọn sẽ là mình.
Nhưng thầy chọn tôi.
Phương Thanh Bình lặng lẽ bỏ đi, mãi đến lần gặp lại sau đó, cô ta đã tựa đầu vào vai Dương Thiệu Kiên, dịu dàng yếu đuối, bệnh tật đầy người.
Nói về “đâm sau lưng”, rốt cuộc là ai đâm ai?
Nhưng tôi không muốn tranh cãi với cô ta.
Phương Thanh Bình là người rất cố chấp, một khi đã tin điều gì thì sẽ không dễ bị thuyết phục.
“Tôi thấy cô nhất định muốn có được quả thận của Dương Thiệu Kiên rồi?” Tôi lạnh lùng hỏi.
“Là của cô hoặc của hắn, cô tự chọn đi.” Cô ta đáp gọn.
“Cô không sợ tôi nói sự thật cho Dương Thiệu Kiên biết sao? Cô tiếp cận hắn chẳng qua là vì muốn trả thù tôi, nhân tiện lấy luôn thận của hắn?”
Cơn giận trong tôi sắp không kìm được nữa.
Phương Thanh Bình thật quá đáng, cứ như mọi chuyện đều là lẽ đương nhiên.
Không ai nợ cô cái gì, Phương Thanh Bình!
Cô ta cười khinh miệt trước sự tức giận và lời đe dọa của tôi.
“Cô cứ thử đi xem, hắn tin cô, hay tin tôi?”
Tôi còn chưa kịp nói gì thì cửa phòng bị đẩy ra, Dương Thiệu Kiên bước vào.
Phương Thanh Bình lập tức nhảy bật dậy khỏi giường, tóc tai rối bời lao vào lòng hắn, khóc như mưa: “A Kiên, em không trị nữa. Về nhà chờ chết, không ở lại đây chướng mắt bác sĩ Thời!”
Mặt Dương Thiệu Kiên lập tức đanh lại, từng chữ như rít qua kẽ răng: “Thời! Chu! Cô cút ra ngoài cho tôi!”
Nhìn gương mặt méo mó vì tức giận của hắn, rồi lại thấy ánh mắt đắc ý của Phương Thanh Bình, tôi chỉ biết bật cười.